[27 lá thư] – Ngoại truyện 1

24
852

Ngoại truyện 1: Tôi là lão Từ

Edit: Ốc

Nguồn: Hội hiền lười

Trước mặt tôi là một bát mỳ thịt bò, cô ấy hỏi tôi, tôi bắt đầu thích cô ấy từ khi nào.

Thật ra tôi cũng không biết thời gian chính xác nữa.

Nhưng có thể xác định, từ năm chúng tôi lên tiểu học, Tô Bác phàn nàn với tôi, không lâu sau sẽ một cái đuôi bám lấy cậu ấy. Từ đó tôi với cậu ấy có chung một mối thù với cô em gái còn chưa sinh ra này, chúng tôi thấy bụng mẹ Tô ngày càng lớn thì nỗi sợ hãi trong lòng chúng tôi càng to ra, cuối cùng có một ngày mẹ Tô được đưa vào viện, ngày hôm sau, kẻ địch đó thuận lợi trở thành em gái của tôi và Tô Bác.

Tên của cô bé đó là Tô Văn Hạnh, Tô đương nhiên là lấy từ họ của cha Tô, Văn là họ của mẹ Tô, chữ cuối cùng ý nói sự xuất hiện của cô bé chính là may mắn của nhà họ Tô.

Tôi và Tô Bác từng cười nhạt vì cách giải thích đó.

Em gái, đúng là một sinh vật đáng sợ, chẳng biết làm gì ngoài khóc lóc gọi than, không đi tìm kiếm những món đồ chơi mới, cũng không giúp chúng tôi ‘báo động’ khi nghịch trò xấu, thỉnh thoảng vấp ngã sẽ khóc chạy đến chỗ người lớn ăn vạ, cuối cùng chúng tôi không thể tránh khỏi việc bị ăn một gậy.

Đương nhiên Tô Bác không thể làm gì với em gái ruột của mình, nhưng mà tôi thì khác, chút việc ‘nho nhỏ’ không thể tránh khỏi, em gái à, cuộc đời ai mà thuận buồm xuôi gió được chứ.

Đương nhiên, đến khi cô bé đi nhà trẻ thì chúng tôi đã lên cấp hai, bọn tôi rất vui vẻ khi đã thành công trong việc bỏ rơi cái đuôi của mình.

Chúng tôi sống trong thế giới của ‘người lớn’, còn cô bé chỉ là một đứa con nít, đời này chúng tôi không thể cùng xuất hiện.

Lên cấp 3 thì tôi trọ trong trường, rất ít khi gặp cô bé, khi đó trí nhớ về cô bé trong tôi cũng trở nên mơ hồ, thỉnh thoảng Tô Bác nhắc đến em gái thì cô bé mới xâm nhập vào cuộc sống của tôi.

Tô Văn Hạnh.

Nghe nói cô bé viết văn được giải nhất của cả nước gì đó, viết bài văn tiểu học mà khiến người lớn phải ngả mũ, mẹ Tô phấn khởi chỉ hận không thể làm cho toàn bộ khu nhà đến chúc mừng, cứ như vậy cô bé trở thành ‘con nhà người ta’ trong miệng của những bậc phụ huynh hàng xóm… Thôi cho xin đi, cái này thì có là gì chứ, cũng chỉ là học sinh tiểu học, cho dù ra thần đồng thì không biết sau này có thể phát triển khác đi không, hơn nữa đó chỉ là một cuộc thi viết văn, đúng là “Too young too simple”.

Nghe nói nữ sinh cấp hai khi nhập học không thể để tóc dài, cô bé không chịu cắt đi, khóc bù lu bù loa, mẹ Tô khuyên mãi cũng không được, lúc Tô Bác về, nhân lúc cô bé đang ngủ, cắt nó nham nham nhở nhở, đến khi cô bé tỉnh lại thì sai lầm đã tạo thành, đành phải đến cửa tiệm để sửa thành mái tóc ngang tai. Khi Tô Bác nói chuyện này với tôi, thì cậu ấy đang chuẩn bị thủ tục ra nước ngoài học, cậu ấy nói cô em gái này rất đơn thuần, bảo tôi sau này chăm sóc để ý nhiều hơn. Tôi xin ông đấy, rõ ràng là vừa vụng vừa ngốc, còn cắt một kiểu tóc ngây thơ nữa, tôi rảnh rỗi đến mức nhàm chán mới có thể ‘trông nom’ cô nàng.

Nghe nói cô bé thi đến thành phố tôi đang ở, học đại học ở đây, Tô Bác ở bờ bên kia đại dương xa xôi lại gọi về dặn dò tôi, kỳ lạ, trước tiên cậu ấy cảnh báo tôi không được bắt nạt cô bé, sau đó bảo tôi phải ‘nghe lời’ cô bé nhiều hơn. Cái gì chứ hả, tôi muốn làm một trong ba luật sư hợp tác với sở luật nổi tiếng ở đây, mỗi ngày đều bận rộn như chó vậy, không nói đến việc tôi có thời gian ‘nghe lời’ cô bé đó không, dù sao thì tôi có thể khẳng định là mình tuyệt đối không có thời gian để bắt nạt cô bé.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cô bé vẫn còn giống như trước kia tôi từng gặp.

Tiếc là, cô bé ấy đã thay đổi rất nhiều, mặc dù không đến mức làm người ta kinh ngạc nhưng ít nhất khi gặp cũng rất thoải mái.

Cô ấy gọi tôi một tiếng ‘Anh Từ Uân’, rất nhiều năm rồi tôi mới lại gọi tên cô bé một lần nữa.

Tô Văn Hạnh.

Cô bé đã trưởng thành, cũng lớn hơn, không còn luôn lẽo đẽo theo sau lưng tôi, bây giờ thì ngược lại, tôi biến thành người luôn lẽo đẽo theo sau.

Làm sao tôi lại như thế chứ, tôi bị sao thế chứ….

Dần dần, mỗi lần đi ngang qua trường thì tôi sẽ gọi cô ấy ra, đưa đi ăn một bữa, sau đó giống như bạn trai ‘nhị thập tứ hiếu’ nhét một đống lớn đồ ăn cho cô ấy; mỗi lần cô ấy định về nhà thì tôi cũng sẽ khéo tiện đường đưa cô về, nhờ phúc của cô ấy mà cha tôi được nhìn thêm vài lần đứa con trai từng hiến tính mạng cho sự nghiệp. Cô ấy được học bổng, tham gia hội nhóm mình thích, nói những chuyện đặc sắc trong trường, tôi sẽ nghe rất vui vẻ. Nếu cô ấy cảm thấy buồn khổ thì không hiểu sao ngày đó tâm tình của tôi cũng không tốt theo.

Dùng hai chữ để hình dung, chính là —— không có tự trọng.

Trời lạnh còn phải nhắc cô ấy phải giữ ấm, bão còn phải cảnh báo không cho cô ấy ra ngoài, rõ ràng là công việc của bạn trai mà tôi lại dùng danh phận của người anh trai để làm.

Ôi mẹ ơi, sao lúc đó tôi vừa hèn mọn vừa cam tâm tình nguyện vây quanh cô ấy như thế chứ, nhất định là tôi uống nhầm thuốc rồi, đúng là chuyện cũ nghĩ đến mà kinh.

Cảm ơn trời đất, cho tới giờ cô ấy không nói tới chuyện tình cảm phức tạp với tôi, chí ít có một khả năng, chính là tạm thời cô ấy còn chưa lâm vào khả năng và có cơ hội phức tạp hóa.

Cho đến khi tôi phát hiện ánh mắt cô ấy nhìn thằng nhóc Đinh Tự kia không đúng thì tôi bắt đầu cảm thấy hoảng hốt.

Tôi biết rõ cô ấy là người có tâm tư tinh tế, vậy mà tôi cứ như kiểu đầu óc bị ngu si, yêu bằng cách gắng gượng, tôi thường thích dùng lời nói để làm cô ấy kích động, nhìn cô ấy tức giận giậm chân thì tôi sẽ cảm thấy vô cùng thành công, giống như khi còn nhỏ, nhìn thấy cô ấy khóc thì tôi sẽ thỏa mãn, không thấy cô ấy khóc thì sẽ cảm thấy mất mát.

A, thì ra từ lúc đó, cái số không có lòng tự trọng đã bắt đầu mọc mầm trong người tôi rồi, bây giờ bệnh tình nặng hơn cũng là điều dễ hiểu…

Nhưng mà xem ra cô ấy không thích thế, cô ấy thích mẫu người lịch sự, tác phong nhanh nhẹn.

Anh xin em đấy, sao lại yêu cầu cao thế hả, không soi gương nhìn lại chính mình xem, có phải thục nữ không hả? Không phải… không đúng, được rồi, không tự hiểu rõ mình rất đáng sợ.

Hỏng bét! Rốt cuộc là sai chỗ nào, ý thức bảo vệ một người của tôi mạnh như thế, làm sao có thể xảy ra chuyện cô ấy vừa gặp đã yêu chứ hả… Nhìn bọn họ, tuyệt đối không giống như biết nhau từ trước.

Ôi vãi, không phải cô ấy cho rằng người viết thư với cô ấy là Đinh Tự đấy chứ.

Ngu quá đi mất, còn viết thư nói mình thầm mến một người, sợ không nói cho người đó biết, mẹ nó, logic của cô gái này sao thế hả, đúng là ngu ngốc…

Mặc kệ, hôn trước nói sau.

Ừm…

Mặc dù chỉ lướt qua rồi ngừng, vẫn không đủ thỏa mãn tôi như trước.

Ôi giời, anh xin em đấy, có cần phản ứng thái quá thế không, còn rời nhà bỏ đi nữa, đúng là phiền toái mà, sau này phải lập quy củ mới được, mấy ngày liền không ngủ mệt chết đi được.

Nhưng mà người tính không bằng trời tính, không ngờ thằng nhóc Đinh Tự này đã ăn trong bát còn nhìn trong nồi nữa, bị ma quỷ nhập mà đồng ý với cô ấy, bị điên à, không phải cậu có một bạn gái yêu rất say đắm sao, năm đó ra vẻ yêu đến chết không đổi, rõ ràng cô ấy kém nhiều nhiều lắm so với Dư Vi, này, có hiểu biết không thế hả, điên rồi sao! Đều điên rồi sao!

Tôi cũng trải qua đấu tranh gian nan.

Đương nhiên, tôi chắc chắn  sẽ không làm cái chuyện ngu ngốc đi giúp người khác hoàn thành ước nguyện, tôi chỉ đang do dự, có nên rỉ ra một chút về việc mình là D tiên sinh không, tưởng tượng vẻ mặt biến sắc của cô ấy, nhất định rất thú vị.

Tô Văn Hanh, có mắt không tròng, có mắt không tròng!

Phải nói em đần thế nào chứ, anh còn chưa ra tay mà em đã quăng vũ khí rồi.

Đúng là mọi việc không thuận, chỉ một chút nữa là có thể thành công, cô gái già mồm cái láo này, còn không biết xấu hổ mà nói điều kiện với tôi.

Cảm ơn máy móc kỹ thuật hiện đại, đã kéo tế bào lãng mạn tôi chôn giấu suốt ba mươi năm ra, hộ khẩu ở đây, nếu tôi còn không thỏa mãn thì kéo luôn đến cục dân chính là xong.

Cảm ơn trời đất, tất cả đều đang trong lòng bàn tay.

Nhưng mà cô ấy đã biết người đó là tôi, ừ, vẫn muộn hơn một chút so với dự đoán của tôi, không có cách nào, đó là do trời sinh rồi.

Hơn nữa, cô ấy vẫn dễ dụ như vậy, tôi chỉ làm một kế nhỏ mà cô ấy đã khóc kinh thiên động địa như vậy, nếu biết em thích như vậy, dễ dàng nộp vũ khí đầu hàng như vậy, ông đây phí sức viết thư mấy tháng làm gì chứ…

Nghĩ đến đây thì tôi lại đau đầu, trời biết là tôi phải khó khăn thế nào mới viết được những bức thư đó, từ nhỏ đến lớn, viết văn luôn là một loại tra tấn với tôi, không tra Baidu thì mọi người nghĩ rằng những câu nói văn vẻ đó là lời mà Từ Uân tôi sẽ nói sao, đùa à, tôi đây là một người tự nhiên cởi mở thế nào.

Vậy mà cô ấy còn rất nhập tâm, còn nói là nhận được lợi ích không nhỏ…

Hừ hừ… Không nhìn xem mình ở đẳng cấp nào, rõ ràng là đẳng cấp của người trưởng thành khác hẳn đẳng cấp của trẻ con, là sự chênh lệch giữa cao thủ và người mới vào nghề, mới đọc có vài quyển sách mà đã muốn nói về tình yêu với tôi, lúc nhìn thấy bức thư đầu tiên tôi lại chẳng thể nào cười được, thôi quên đi, xem là em ở trình độ nào, xem cách em viết cũng là một cách hay.

A, nhất định cô ấy rất muốn biết, bắt đầu sự việc như thế nào.

Đó là một bí mật, tạm thời tôi còn chưa định nói cho cô ấy biết.

Ngày đó là sau ngày họp hội luật sư hàng năm, lão Diêu lại gọi tôi qua, quăng cho tôi một cành ô – liu, làm đối tác với sở luật Hằng Thắng, lương một năm là con số không nhỏ, vị trí rất hấp dẫn.

Tôi nói phải suy nghĩ một chút, ông ấy xoa cằm còn mấy sợi râu trắng, nói tôi không làm việc chính đáng, không phân biệt được chủ yếu và thứ yếu. Tôi cười nói ông ấy già rồi, không hiểu được, tôi đây muốn nắm được cả hai tay.

Người thầy hướng dẫn tôi học Thạc năm đó nhìn tôi với ánh mắt khó dò, nói rằng tạm thời sẽ giữ cho tôi một vị trí, đến khi tôi nhận được nỗi đau khi té ngã thì về tìm ông ấy, nhưng mà tất cả sẽ có kỳ hạn, nếu tôi bỏ qua thì không còn nữa rồi.

Tôi cười rời đi, lúc đi ngang qua văn phòng Đinh Tự, thằng nhóc này sáng nhất đêm qua, nghe nói là được huy chương gì.

Nếu không phải tôi ở trong trạng thái vô tổ chức, không thể nào đề tên thì làm gì đến lướt cậu ta. Nghĩ tới việc tôi từng oai phong trong giối luật sư, từ một người mới xuất đạo đến bây giờ là người đàn ông độc thân vương lão ngũ nổi tiếng trong giới, tôi cũng đã đổ một đống nước mắt chua xót.

“Đàn anh, anh lại khiến lão Diêu đau lòng rồi.”

“Đừng có nói nhảm, lấy huy chương ra.”

Cậu ta cười: “Cái này nên là của anh, anh giữ đi, em giữ cũng bỏng tay.”

Tôi lấy di động ra, chụp bức hình rồi ném huy chương lại cho cậu ta.

“Được rồi, giữ kỷ niệm, đặt nền móng cho cuộc đời 30 năm từng huy hoàng của tôi.”

“Anh khiêm tốn quá… Đúng rồi, luật sư phòng luật Thành Thái hôm nay bất ngờ đột tử trong phòng làm việc, chúc mừng anh vì thuận lợi tiến lên một bậc trong bảng xếp hạng kim cương vương lão ngũ….”

“Xùy —— không phải cậu cũng thế sao…”

Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, hôm nay tôi vừa thuê một căn phòng nhỏ ở tầng sáu, như vậy thì có thể đàng hoàng cho cô ấy đến thực tập.

Ôi, sao tôi lại cảm thấy mình hèn hạ thế chứ…

Điên một lần trong đời thì có sao chứ, tôi có thể dễ dàng làm đối tác cao cấp.

Nhưng mà chỉ có cô ấy, là tôi không thể bỏ qua được.

24 COMMENTS

  1. Coi như mình đã nhìn ra bản chất của a zai này , đọc tới cuối truyện mới nhận ra mình bị lừa tìn bởi tình yêu a dành cho nữc mà quên bản chất của ổng

  2. Chắc anh Từ phải vất vả lắm mới viết được các lá thư =))) có gì không biết cứ lên baidu
    Sở thích anh quái đản thật, thích ngươi ta mà cứ khoái chọc tức, chị thích người khác là đúng oy.
    Bạn trai nhị thập tứ hiếu =)) kiếm đâu ai xuất sắc như anh nữa

Comments are closed.