[Chưa từng yêu em như thế] – TNHC #10-2

17
835

HAI

Lúc uống rượu ca hát, Vạn Tùng Đào rất hiền hòa, nhưng một khi làm việc, anh lập tức biến thân __ nụ cười ôn hòa trên mặt biến mất, sát khí bao phủ quanh người. Anh ghét nhất người không cẩn thận, nếu như bởi vì không hiểu biết mà dẫn đến sai lầm anh còn có thể tha thứ; nhưng nếu bởi vì cẩu thả mà phạm sai lầm thì anh hoàn toàn không có sự nhẫn nại. Ở trên địa bàn của anh, sẽ không có chuyện không thể học hỏi, cũng như sẽ không thể có chuyện phạm sai lầm. Mà gần đây Hứa Hoan không có thiếu sót gì, chỉ trừ có chút không cẩn thận.

Cho nên trong khoảng thời gian này, cô trở thành người trong tổ bị phê bình nhiều nhất.Có lúc sau khi cô bị Vạn Tùng Đào hùng hổ răn dạy xong, ngay cả những đồng nghiệp khác đều phải lo lắng cô chịu không nổi áp lực mà và sỉ nhục mà chạy lên tận tầng chót lầu 36 mà nhảy xuống. May mắn thay chính là ngoại trừ ứa nước mắt lúc bị giáo huấn ra, tạm thời Hứa Hoan không nghĩ tới chuyện làm hại bản thân mình.

Nhưng cô cũng không còn rãnh rỗi nghĩ tới chuyện yêu thầm này nữa. Bây giờ, cô đối với Vạn Tùng Đào chỉ còn lại nỗi sợ hãi. Thỉnh thoảng, anh ta vẫn nhíu chặt hai hàng lông mày, lần lượt chỉ ra sai lầm, cảnh cáo cô nếu vẫn còn không cẩn thận như vậy thì không cần làm tiếp nữa, cuốn gói về nhà cho xong. Đối mặt với Vạn Tùng Đào nghiêm nghị tàn khốc như vậy, Hứa Hoan chỉ muỗn trốn ra xa.

Không lâu sau đó, trong tổ của bọn họ nhận được một hạng mục IPO[1] mới, đó mà một công ty hùng hậu chuyên nghiệp vì chiêu bài Kim Tự của Vạn Tùng Đào mà tới, để bọn họ giúp đưa ra thị trường. Hạng mục này không cần nhiều người làm như vậy, còn mình thì suốt ngày cứ phạm phải sai lầm, cho nên Hứa Hoan hoàn toàn không hề trông mong Vạn Tùng Đào sẽ chọn cô vào tổ hạng mục.  Lúc biết được mình là một thành viên trong tổ hạng mục, Hứa Hoan gần như không thể tin được. Sau khi kiểm tra đi kiểm tra lại, cô mới dám xác định đây là thật.

Đây là lần đầu tiên sau khi tốt nghiệp, cô được tiếp xúc với hạng mục một cách đường đường chính chính. Trước đây cô chỉ phụ làm việc vặt cho các đồng nghiệp, đảm nhiệm những công việc ngoài lề, chưa bao giờ có cơ hội gia nhập vào hạng mục. Vì thế trong lòng cô không khỏi vừa kích động vừa hưng phấn. Thấy Tiểu Dư nhìn mình với ánh mắt hâm mộ, cô tự nhắc nhở mình, nhất định phải quý trọng cơ hội này, không bao giờ phạm phải những sai lầm cỏn con  trước kia để cho Vạn Tùng Đào nổi cáu. Thật ra thì ngoài hưng phấn ra, trong lòng cô còn có chút nghi ngờ. Cô cứ tưởng rằng Vạn Tùng Đào ghét bỏ mình, không ngờ anh ta sẽ cho cô một cơ hội như vậy.

Liên tục mấy ngày, Hứa Hoan đều không tan sở đúng giờ. Cô ở lại công ty làm thêm, cố gắng sửa sang lại các tài liệu hạng mục, cô muốn mình chín chắn lên càng nhanh càng tốt, cố gắng làm việc nhiều, giảm bớt đi sai lầm.

Vì để tiết kiệm thời gian, cô thường mang mì ăn liền đi ăn. Lúc mệt mỏi thì mở phim ra xem một chút. Hôm nay cô xem Nhật ký thăng chức của Đỗ Lạp Lạp[2]. Trong phim, Đỗ Lạp Lạp và Vương Vĩ là một đôi, nhưng bởi vì công ty có quy định đồng nghiệp không được cặp kè, không làm được thì phải từ chức. Vì thế hai người huyên náo phân không phân, hợp cũng không hợp. Xem tới đây, trong lòng Hứa Hoan có chút buồn bã, cô tắt phim, ngồi thẩn thờ.

Dường như công ty của bọn họ cũng có quy định như vậy. Nhưng mà tại sao giữa đồng nghiệp với nhau không thể hẹn hò? Cô nghĩ hoài cũng không hiểu vì sao.

Ngày hôm sau cô hỏi Tiểu Dư chuyện này, Tiểu Dư rất thờ ơ nói: “Ai mà biết vì sao? Có thể là vì sợ hai người đồng tâm hiệp lực phá hủy công ty này!” Hứa Hoan tức giận mắng cô nàng một trận, “Thật là không thể dựa vào cậu có thể cho mình một đáp án đáng tin cậy!”

Buổi tối, Hứa Hoan vẫn ở lại công ty làm thêm giờ như cũ. Đang đói bụng, cô tính làm mì để ăn thì cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc mở ra. Hứa Hoan nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy Vạn Tùng Đào đang đi ra.

“Còn chưa về?” Hai người gần như hỏi cùng một lúc, hỏi xong rồi lại không hẹn mà cùng cười lên.

Vạn Tùng Đào lúc tan sở vô cùng ôn hòa, “Cực khổ làm thêm giờ mà còn ăn mì gói? Đây là tự  ngược đãi mình rồi!” Anh nhìn Khang Sư Phụ[3] trong tay Hứa Hoan, cười nói.

Hứa Hoan lắc lư hộp mì, hỏi Vạn Tùng Đào: “Có muốn ăn chung không?”

Vạn Tùng Đào bày ra vẻ mặt ‘xin miễn cho kẻ bất tài’, “Ăn chung thì được, nhưng đồ trước mặt thì không xong!” Anh bước tới sát bên Hứa Hoan, cầm lấy hộp mì trên tay Hứa Hoan đặt xuống bàn, “Mỗi ngày ăn mì gói sẽ béo phì ra, cô đã ăn nhiều ngày như vậy rồi mà không ngán sao? Hôm nay hãy tha cho bản thân mình đi, tôi mời cô đi ăn một bữa ngon!”

Hứa Hoan ngẩn người leo lên xe Vạn Tùng Đào. Lúc ở trên xe, cô nhịn không được hỏi anh: “Tại sao anh biết tôi đã ăn nhiều ngày rồi?”

Vạn Tùng Đào khẽ nhếch môi, cười như không cười: “Đống mì ăn liền cô giấu dưới bàn mỗi ngày một ít đi!”

Hứa Hoan ho khan một tiếng, chà chà thái dương: “Tôi cứ nghĩ rằng anh không có đủ tinh thần và sức lức để ý đến dưới bàn của nhân viên dưới quyền có cái gì!”

Lần này Vạn Tùng Đào bật cười: “Quả thật không phải lúc nào tôi cũng chú ý đến dưới bàn nhân viên có đồ gì!” Lời nói của anh khiến tim Hứa Hoan đập loạn, “Chỉ là cô luôn phạm phải sai lầm, tôi không chú ý đến cô sẽ không yên lòng!”

Hứa Hoan bối rối cúi đầu.

Trước khi xuống xe, cô lấy hết can đảm, nghiêng đầu nói với Vạn Tùng Đào: “Tổng giám đốc Vạn, xin anh tin tưởng tôi! Tôi nhất định sẽ không phạm phải những sai lầm nhỏ nhặt nữa! Thật đó!”

Vạn Tùng Đào nhìn cô cười rạng rỡ, không tiếp nhận câu nói của cô mà chỉ nói, “Sau giờ tan sở, không cần gọi tôi là Tổng giám đốc Vạn!”

Hứa Hoan ngẩn người ra, “… Vậy phải gọi anh là gì?”

“Tùy cô!” Vạn Tùng Đào cười híp mắt, nói: “Tùng Đào hay là Will, cái nào cũng được!” Nói xong, anh đẩy cửa, xuống xe trước.

Hứa Hoan có chút kinh ngạc không dám chắc, Tùng Đào…

Cho dù mượn lá gan của người ta đi nữa, cô cũng không dám gọi anh thân mật như vậy.

***

Vốn là chỉ muốn ăn một bữa cơm đơn giản, kết quả vừa xuống xe thì Vạn Tùng Đào gặp phải một nhóm người quen. Những người đó bất chấp tất cả, lôi kéo bọn họ đi ăn chung. Đùn đẩy không được, Vạn Tùng Đào hỏi ý kiến của Hứa Hoan: “Nếu cô không ngại, đi ăn chung với bọn nhé; nếu như cảm thấy khó xử thì tìm lý do nói trong người không khỏe!”

Hứa Hoan nhìn nụ cười có vẻ bất đắc dĩ trên mặt anh, trái tim có chút tê tê dại dại, lập tức nói: “Không sao, chỉ cần không gây thêm phiền phức cho anh, tôi thì cảm thấy phiền gì cả!”

Sau khi vào chỗ ngồi, đám người kia đợi Vạn Tùng Đào giới thiệu Hứa Hoan. Vạn Tùng Đào đứng lên nói với bọn họ: “Đây là thuộc hạ của tớ!” Nhóm người kia lập tức bác bỏ, kêu lên: “Làm ơn! Từ khi mấy anh đây biết cậu, chưa từng thấy cậu dẫn thuộc hạ rêu rao khắp nơi!” Một người mập mạp trong số đó nói với Hứa Hoan: “Em gái, đừng sợ, nói cho anh nghe, em là ai? Anh không phải là người xấu!”

Hứa Hoan hé miệng cười: “Em thật sự là nhân viên dưới quyền anh ấy!”

Người nọ vung tay lên: “Khỉ mới tin!”, rồi nghiêng đầu nói với những người khác: “Các người có tin hay không? Tôi là tôi không tin rồi đó!” Anh ta quay đầu trở lại nhìn Hứa Hoan, chỉ vào Vạn Tùng Đào nói, “Em gái, đừng đùa với anh mà. Lão Vạn này đã từng kêu gào, tự mình lập quy củ, kiên quyết không dây dưa với đồng nghiệp, bây giờ em nói với anh em là thuộc hạ của nó? Đừng nói bậy nhé em gái, phạt rượu em ngay lập tức!” Vừa nói, anh ta vừa nâng ly đẩy tới trước mặt Hứa Hoan.

Tim Hứa Hoan đập điên cuồng, ngẩng đầu nhìn Vạn Tùng Đào. Thế nhưng anh vẫn thong dong, cầm lấy ly rượu trước mắt cô, nói với người kia: “Bàn Tử, đừng nói hươu nói vượn trước mặt cô bé này. Chúng tôi vừa mới làm thêm giờ rồi mới tới đây, đi ăn tối chung cũng không được à? Tại sao lại gọi là dây dưa?”

Bàn Tử không phục, không buông tha khiển trách: “Cho dù làm thêm giờ cũng chưa từng nhìn thấy cậu mang theo thuộc hạ nữ đi ăn chung!”

Vạn Tùng Đào thỉnh cầu: “Được rồi, tớ nói không lại cậu, ly rượu này tớ uống, cậu cũng đừng quấy rầy tớ, không phải chúng ta cần ăn gấp sao? Tớ đói quá nè!” Nói xong, anh ngửa đầu nâng ly uống cạn.

Bàn Tử cười hắc hắc: “Là cậu đói hay là cậu sợ em gái dưới quyền của cậu đây đói hả?”

Vạn Tùng Đào cầm đôi đũa trên bàn lên, đập lên mặt Bàn Tử, nói: “Bàn Tử chết bầm, ngậm miệng lại cho tớ!”

Bàn Tử vừa tránh vừa kêu: “Phải rồi phải rồi, bắt đầu ra tay, tớ câm miệng rồi, còn không vừa lòng hả!”

Từng món ăn dọn lên, Vạn Tùng Đào ghé miệng vào tai Hứa Hoan nói nhỏ: “Ăn nhanh đi, để khi bọn tửu quỷ này chuốc rượu cô, cô sẽ không được ăn được đâu! Chỉ là nên nhớ, không cần uống, giao cho tôi là được rồi!”

Hứa Hoan gật đầu với anh, không biết tại sao, mặt mình đỏ rực tới tận mang tai. Nhận ra được đáy mắt của anh mang chút vui vẻ không giống như bình thường, cô vội vàng thu lại ánh mắt, cúi đầu nhìn chén canh của mình, nhịp tim giống như trống đánh.

Giống như Vạn Tùng Đào nói, đám người kia quả thật là tửu quỷ, chưa ăn đã lập tức bắt đầu dồn dập muốn chuốc say Hứa Hoan, nhưng tất cả đều bị Vạn Tùng Đào ngăn lại. Sau khi tiệc kết thúc, Vạn Tùng Đào đã có chút say. Hứa Hoan cũng không khá gì, mặt đỏ nóng rần lên. Lúc sau này cô không nỡ nhìn bọn họ ồ ạt chuốc say Vạn Tùng Đào, cũng thay anh uống mấy ly.

Tất cả mọi người đều uống rượu, không ai có thể lái xe, chỉ đành gọi xe về nhà.

Lúc chờ xe, Hứa Hoan xoa xoa tay, Vạn Tùng Đào hỏi cô: “Lạnh không?” Cô lắc đầu cười khan: “Không lạnh, chẳng qua nếu không chà xát tay thì không biết nên làm gì!” Vạn Tùng Đào cũng bật cười theo, “Thì ra đêm hôm đó cô cũng không biết phải làm gì  nên mới chà xát tay phải không? Vậy mà tôi còn tưởng bởi vì cô lạnh! Thật thảm thương!”

Hứa Hoan trố mắt nhìn, rượu cồn khiến đầu óc cô phản ứng chậm lụt, thật lâu sau cô mới nghĩ ra một chuyện: “Thì ra anh vẫn còn nhớ tôi? Tôi còn tưởng anh đã quên tôi mất rồi…” Cô nói một cách u ám.

Xe tới, Vạn Tùng Đào mở cửa sau cho cô đi vào, sau đó cũng ngồi vào phía sau với cô.

“Tôi giống như người có trí nhớ không tốt sao?” Anh hướng về phía cô mỉm cười, “Hôm đó xe tôi bị hư, nhưng đầu óc không hề gì!”

Nhìn nụ cười mê người kia, Hứa Hoan lập tức không nghe được gì khác, chỉ nghe ‘ong óng’ bên tai mà thôi.

***

Mặc dù trải qua một đêm khiến người ta suy nghĩ vớ vẩn, nhưng Hứa Hoan vẫn cảm thấy Vạn Tùng Đào đối xử với mình không hề thay đổi. Lúc làm sai thì vẫn la mắng dồn dập, không chút nể tình. Hứa Hoan đã khóc nhiều lần vì bị anh dạy dỗ. Có một lần nghiêm trọng nhất, Hứa Hoan chỉ là quên sửa lại bản thảo, lúc đi họp, Vạn Tùng Đào mắng cô không chút lưu tình ngay trước mặt lãnh đạo công ty. Vì quá mất mặt, cuộc họp vừa kết thúc, cô lập tức chạy vào phòng vệ sinh khóc một trận. Tiểu Dư khuyên cô: “Đừng khóc Hoan Hoan, anh ta cũng không chỉ nhắm vào một mình em, người làm nào sai anh ta cũng mắng như vậy!” Hứa Hoan lại không cho là như vậy, cô cảm thấy trong đám người đã từng làm lỗi, thật sự chỉ có một mình cô là bị trừng phạt nghiêm khắc nhất.

Mấy ngày kế tiếp, Hứa Hoan lẫn trốn Vạn Tùng Đào, có giấy tờ gì cũng để người khác đưa, xin phép cái gì cũng tìm người khác xin phép dùm, cẩn thận không tránh được đối đầu cũng vội vã chào hỏi rồi nhanh chân chạy thoát. Làm thêm giờ buổi tối cô cũng phải đợi Vạn Tùng Đào đi rồi cô mới dám ở lại, nếu không thì cô thà ôm máy tính chạy xuống Starbucks dưới lầu.

Hạng mục được mang đi xét duyệt, tạm thời  gặp chút trở ngại, tương lại có chút không được lạc quan, tất cả mọi người đều bận rộn đến bể đầu sứt trán. Vì vậy Vạn Tùng Đào cũng không có nhiều thời gian so đo với cô. Nhưng có ngày làm thêm giờ đến nửa đêm, anh xuống lầu mua cà phê, nhìn thấy cô thì đi tới hỏi cô hai câu. Câu thứ nhất là: “Đã trễ lắm rồi, muốn làm thêm giờ thì về công ty, ở đây không an toàn.” Câu thứ hai là: “Đừng bực bội, tôi nghĩ cô thông suốt một đạo lý, thương càng nhiều, cắn càng đau.” Nói xong, anh liền bỏ đi, để lại Hứa Hoan một mình ôm máy tính ngồi trong tiệm Starbucks sóng lớn dồn dập, ngẩn người ra.

Một tuần lễ sau, hạng mục lại được đưa ra xét duyệt. Trước khi đi ra hội CSRC, tất cả mọi người đều rất khẩn trương, không biết tình trạng tạm thời có thể làm cho những gì bọn họ cố gắng trước kia trở thành công dã tràng hay không. Bọn họ cũng đặt tất cả hi vọng lên người của Vạn Tùng Đào, kỳ vọng anh có thể thông qua xét duyệt của các ủy viên một cách thuận lợi. Bọn họ biết, vào giờ phút này, Vạn Tùng Đào cũng không cảm giác nhẹ nhàng. Mặc dù lúc trước anh đã từng trải qua rất nhiều hạng mục, nhưng không có cái nào khó có thể giải quyết như lần này.

Bọn họ không dám gõ cửa thúc giục anh lên đường, bọn họ không nắm chắc tâm lý của anh lắm. Một đám người đang chờ trước chờ trước khu làm việc, đột nhiên thư ký trước cửa kêu Hứa Hoan.

“Hứa Hoan, tổng giám độc Vạn gọi cô vào!”

Hứa Hoan nhảy dựng lên, dưới ánh mắt trừng trừng của mọi người, đi tới trước phòng làm việc của Vạn Tùng Đào. Cô vừa mới bước vào thì một trận trời đất rung chuyển, là Vạn Tùng Đào, anh chờ ở cửa, cô vừa đi vào thì anh lập tức đóng cửa lại, kéo cô ép lên tường, đè sát lên người cô, hỏi: “Hứa Hoan, bây giờ tôi thật sự muốn hôn em, có thể không?”

Hứa Hoan đờ người ra! Đến khi cô có thể phản ứng thì anh đã hôn mạnh lên môi cô. Nụ hôn anh mạnh mẽ, thậm chí điên cuồng, Hứa Hoan có chút hoảng sợ. Chờ anh buông cô ra thì ngoại trừ trợn to mắt nhìn anh, cô còn phải thở hổn hển, không nó được câu nào.

Ngược lại, anh có vẻ áy náy: “Xin lỗi, tôi chỉ là… có chút khẩn trương!”

Hứa Hoan nhìn anh không chớp mắt, lo lắng hỏi: “Vậy bây giờ thì sao?”

Ánh mắt anh sâu thẳm không nhìn thấy đáy, “Còn một chút, nhưng đã tốt hơn nhiều!”

Hứa Hoan níu lấy bờ vai của anh, vụng về, nhưng không chút do dự, hôn lên môi anh. Sau khi ngẩn người ra một lát, anh lập tức đổi thủ thành công. Cách một cánh cửa, người bên ngoài đứng ngồi không yên chờ đợi, người bên trong hôn nhau tới chóng mặt.

Thật lâu sau đó, cửa mở ra, Vạn Tùng Đào thong dong tự tin đi ra. Hứa Hoan đi theo phía sau gò má ửng hồng không ngừng vuốt vuốt tóc mai.

“Đi thôi!” Vạn Tùng Đào nhẹ nhàng gọi mọi người: “Chúng ta đi lên đường!”

***

Trải qua một khoảng thời gian chờ đợi lo lắng, cuối cùng tin tốt cũng được truyền ra.

Hạng mục đã thông qua!

Tất cả mọi người giống như bị châm đâm mạnh vào tim, nhảy dựng lên, cao hứng thiếu điều muốn té xỉu.

Theo thông lệ, sau khi hạng mục thông qua, giờ tan sở, mọi người sẽ đi cùng nhau đi ăn mừng. Nguyên cả buổi chiều mọi người đều rất phấn khích, vừa chờ tiệc ăn mừng buổi tối vừa không ngừng ôn lại chi tiết hạng mục thông qua.

“Cậu không biết thôi,” có một đồng nghiệp đứng trước mặt một đồng nghiệp khác hăng say miêu tả tới văng nước miếng tùm lum, “Tổng giám đốc Vạn được gọi là Hoành Tảo Thiên Quân (*giết sạch trăm quân), khí thế bừng bừng! Tất cả vấn đề, cho dù bén nhọn bao nhiêu khó khăn bao nhiêu cũng không thể làm khó tổng giám đốc Vạn của chúng ta, đều bị anh ấy ‘lực bạt sơn hề khí cái thế’(*Một câu trong bài thơ ‘Gaixia Song’, có nghĩa khí thế ngất trời) giải quyết nhanh gọn!”

Hứa Hoan chỉ biết đứng bên cạnh lắc đầu, người này thật quá hưng phấn rồi, ngay cả thơ ca cũng mang ra dùng. Chính cô cũng cảm thấy hưng phấn, không phải chỉ vì hạng mục được thông qua, mà còn vì… Nghĩ đi nghĩ lại, mặt của cô lại nóng bừng lên. Đang âm thầm xấu hổ một mình, cô bỗng dưng nghe được tiếng hét rối loạn. Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy bộ dạng không thể tưởng tượng nổi của Tiểu Dư giống như đầu xe lửa xông tới.

“Hoan Hoan, Hoan Hoan, không xong rồi! Mới vừa rồi mình nghe được người đẹp ở quầy tiếp tân nói tổng giám đốc Vạn muốn từ chức! Nói là đơn từ chức đã nộp lên từ sớm, chỉ là hạng mục chưa xong nên chưa thể đi!” Hứa Hoan đánh rớt cây viết đang cầm trên tay.

Tất cả mọi người vây tới hỏi cô, “Hứa Hoan, cô không hề hay biết chuyện gì sao? Hồi trưa cô bị tổng giám đốc Vạn gọi vào một mình lâu như vậy, anh ta không nói điều gì với cô sao?”

Hứa Hoan kinh ngạc lắc đầu, mọi người hai mặt nhìn nhau.

“Tại sao tổng giám đốc Vạn phải đi? Vừa mới tới không được bao lâu, lại làm rất tốt mà. Những hạng mục sau này phải làm sao đây? Khó có khi gặp được một vị lãnh đạo tài giỏi như vậy, mặc dù thường xuyên phê bình nghiêm khắc chúng ta, nhưng cũng là vì chúng ta làm sai chuyện, muốn bảo vệ chúng ta để trụ sở chính không biết đến thôi! Thật không hi vọng anh ấy sẽ đi!”

Trong lòng Hứa Hoan rối loạn, không nghe được cái gì hết.

Một lát sau, mọi người nhìn thấy Vạn Tùng Đào ôm thùng giấy từ trong phòng làm việc đi ra ngoài, tất cả đều đứng cứng ngắc ở đó không biết nói gì. Ngược lại, Vạn Tùng Đào mở miệng trước: “Tại sao lại lo lắng vậy? Không phải là đi ăn cơm chung sao? Đi mau lên! Vui lên chút coi, coi như là tiễn đưa tôi không được à?!” Lúc này mọi người mói lục đục đi xuống lầu.

Trong thang máy, Hứa Hoan đứng bên cạnh Vạn Tùng Đào. Cô rất muốn hỏi vì sao anh từ chức, nhưng mọi người đều ở đây, cô không dám hé miệng.

Đợi đến khi ăn được vài món, uống được vài ly, không khí mới trở nên khá hơn một chút. Mọi người thay phiên nhau mời rượu Vạn Tùng Đào. Thừa dịp mời rượu, bọn họ hỏi Vạn Tùng Đào tại sao anh muốn từ chức. Anh chỉ cười cười, không nói gì, sau đó lại làm như vô tình nhìn sang bên phía Hứa Hoa. Đến phiên Hứa Hoan và Tiểu Dư đi mời rượu, mời xong, Tiểu Dư đi về chỗ ngồi trước, nhưng Hứa Hoan lại không đi. Cô lấy hết dũng khí hỏi tại sao Vạn Tùng Đào từ chức. Mọi người cho rằng Vạn Tùng Đào cũng sẽ mỉm cười không nói. Kết quả bọn họ đều sai.

Vạn Tùng Đào đặt ly rượu xuống bàn, xoay người nhìn Hứa Hoan, đột nhiên đưa tay ra kéo cô vào ngực, nhẹ nhàng nói một câu bên tai cô.

Hứa Hoan lập tức muốn ứa nước mắt.

Các đồng nghiệp bên cạnh không nghĩ tới sẽ xảy ra cục diện này, trong lúc nhất thời chỉ biết ngẩn người ra. Sau khoảng vài giây, mọi người mới hiểu được, ồn ào hẳn lên.

Vạn Tùng Đào buông Hứa Hoan ra, hướng về phía mọi người ôm quyền xin thứ lỗi. Mọi người hỏi ép anh đã nói gì với Hứa Hoan vừa rồi, có phải là ba chữ ‘anh yêu em’ kia hay không.

Vạn Tùng Đào nhướng mày về phía Hứa Hoan, “Mọi người hỏi cô ấy đi sẽ biết!”

Mọi người đều quay sang nhìn Hứa Hoan.

Hứa Hoan nhướng lông mi vẫn còn đọng lại giọt nước mắt, nụ cười trên mặt lại vô cùng rực rỡ, lắc đầu nói: “Anh ấy sẽ không nói mấy lời sến như vậy đâu!” Sau đó cho dù mời rượu ép hỏi thế nào, không ai có thể moi ra được từ miệng Hứa Hoan rốt cuộc Vạn Tùng Đào đã nói những gì bên tai cô.

Cho đến rất lâu sau này, Tiểu Dư uy hiếp Hứa Hoan, nói: “Nếu như cậu không nói rõ ràng chuyện cũ năm xưa cho tớ biết, ngày mai tớ sẽ không làm dâu phụ cho cậu nữa!” Lúc bấy giờ Hứa Hoan mới bất đắc dĩ nói cho cô biết ngày đó Vạn Tùng Đào đã nói cái gì với cô.

___Anh nói: Anh từ chức chính là vì muốn giống như bây giờ, không cần phải cố kỵ quy định của công ty nữa. Lúc muốn ôm em, có thể quang mình chính đại ôm em!

Tiểu Dư cảm thấy, lúc Hứa Hoan thuật lại lời nói này, trên mặt tràn đầy hạnh phúc có thể chết chìm người ta.

*** HOÀN ***


[1] IPO = Initial Public Offering: phát hành cổ phiểu ra công chúng lần đầu.

[2]goLaLago Phim này nè các nàng, có ai biết tên Việt là gì không?

[3]khangsuphu Mì hộp Khang Sư Phụ

17 COMMENTS

Comments are closed.