[Chưa từng yêu em như thế] – TNHC #9 – 2

25
635

TNHC #9

HAI

Buổi tối họp mặt trong quán Karaoke, ngoại trừ Dương Chân ra, những người khác tham dự đều là bạn của Lý Hiên. Đương nhiên, tất cả bọn họ đều là đám anh em cậu ấm. Trong đám anh em này có một người nghi ngờ bị chứng ADHD* (*chứng đa động, không thể tập trung, thường xảy ra trên người các em nhỏ), mới vừa vào cửa đã lộc cộc nhảy tới bên người Lý Hiên, vừa dùng cùi chỏ chọt lên người vừa nháy mắt ra hiệu, cười cười một cách gian xảo: “Gần đây khẩu vị của đàn anh trở nên phong phú nha, ngọt ngào anh không chơi, quay đầu dán mặt vào cái mông đít lạnh ngắt vậy nè.”

Lý Hiên còn chưa kịp lên tiếng giáo dục người anh em một tiếng ‘Cút sang một bên’ thì phát hiện người bên cạnh ‘vèo’ một cái biến mất. Quay đầu lại, anh đã nhìn thấy người anh em đang bị Dương Chân bóp cổ, đè lên lưng ghế sa lon. Dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng bao, gương mặt lạnh lùng tê liệt của cô thoạt nhìn giống như Hắc Quả Phụ (*Black Widow: phụ nữ nguy hiểm, ác độc) kinh dị.

Dương Chân siết chặt cổ người anh em, lạnh lùng hỏi: “Anh vừa mới nói ai là cái mông hả?”

Người anh em ngây người ra, Lý Hiên và những người khác cũng không tự chủ được mà rụt cổ lại cùng một lúc.

Dương Chân tiện tay bưng một ly rượu từ trên bàn, kề sát cửa miệng người anh em. Cổ tay vừa giơ lên, dốc hết một ly rượu vào miệng người anh em không còn giọt nào. Người anh em vừa uất ức vừa đau khổ giãy giụa ho khan.

Lý Hiên và những người khác đứng xung quanh nhìn thấy không nhịn được mà đưa tay ôm cổ của mình bảo vệ.

Dương Chân đặt ly rượu trống rỗng lên bàn, thuận tay lấy thêm một ly đầy khác, giọng nói đều đều hỏi: “Biết sai chưa?”

Người anh em hoảng sợ nhìn ly rượu đầy trên tay cô, đang ho lại càng ho nhiều hơn, bộ dạng uất ức giống như sắp khóc: “Biết sai biết sai, em biết sai rồi! Chị xinh đẹp tha cho em đi!”

Dương Chân nheo mắt lại: “Anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Người anh em rụt rè: “Bằng.. bằng tuổi với Hiên Hiên…”

Dương Chân siết chặt lại cổ anh chàng: “Vậy còn giả đò non nớt gọi tôi là chị?”

Người anh em gào khóc một tiếng, Lý Hiên và những người khác nín thở.

Người anh em thở không ra: “Em gái ngoan, là anh sai rồi, có được không!?”

Dương Chân hài lòng đặt ly rượu xuống, buông lỏng tay, làm như chẳng xảy ra chuyện gì, ngồi trở lại vị trí cũ, thản nhiên tiếp tục chơi điện thoại di động. Từ đầu tới cuối, vẻ mặt của cô không chút biểu cảm, bình tĩnh giống như người máy không tim không phổi. Khán giả vây quanh nhìn thấy như vậy cũng khỏi sáng mắt.

Người anh em xoa xoa cổ, chạy đến bên cạnh Lý Hiên uất ức khóc lóc kể lể: “Cậu mang loại yêu quái gì tới thế hả?!”

Lý Hiên bị hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu bị một người phụ nữ áp bức đến nổi không thể phản kháng!”

Người anh em ngước cổ lên cho Lý Hiên nhìn thấy vết đỏ: “Nhìn đi! Nhìn thấy không? Sức tay của bà chị thấy sợ luôn! Còn phản kháng hả, làm gì có cơ hội, không siết chết tôi là vì tôi mạng lớn, lúc đổ rượu vào miệng tôi còn biết nới lỏng tay một chút nữa đấy! Hiên Hiên, người phụ nữ này thật đáng sợ!”

Lý Hiên chịu không nổi bộ dạng pê đê của anh ta, gạt anh ta ra một cách ghét bỏ: “Rốt cuộc tôi biết làm sao khắc chế được cậu rồi! Sau này tôi cũng sẽ dùng chiêu này đối phó cậu!”

Người anh em nói như đinh đóng cột: “Không! Cậu sẽ làm không được, sức của cậu không mạnh bằng cô ta!”

Lý Hiên cảm giác mất mặt gấp bội: “Má nó!”

Người anh em chém thêm một câu: “Cậu chỉ là Tiểu bạch kiểm lăn lộn kiếm tiền, cô ta mới thật sự là đàn ông chân chính!”

Lý Hiên đá một cú lên chân người anh em: “Cút! Cậu mù hả? Rõ ràng tôi chính là dựa vào khuôn mặt này để kiếm tiền!”

Nhưng có một điều kỳ quái chính là, mặc dù mới bắt đầu, Dương Chân dùng bạo lực đối đãi với người anh em, nhưng về sau không hiểu sao người anh em này cứ nhất định xáp tới bên cạnh Dương Chân.

Sau khi Lý Hiên phát hiện có gì đó không đúng, liền kéo cổ cậu ta lại, đè cậu ta trên ghế sa lon: “Cậu có bệnh à? Làm gì đeo dính bên người Dương Chân vậy?”

Khuôn mặt người anh em phơi phới, trả lời: “Cứ xem như tôi mắc phải hội chứng Stockholm[1] vì tình cảnh lúc nãy đi!”

Lý Hiên khinh bỉ: “Da mặt cậu thật dày!”

Người anh em làm ngơ, tiếp tục nhốn nháo: “Khó trách cậu yêu mông đít lạnh lùng này. Cậu có thấy kỳ quái hay không, hiện giờ tôi cũng cảm thấy, người chị mông đít lạnh lùng này thật thú vị, hấp dẫn chết người mất thôi!”

Lý Hiên không chút do dự, ném người anh em ra khỏi phòng bao: “Bỉ ổi, cút mau!”

Từ đó về sau, Lý Hiên giấu kín Dương Chân bưng bít, không bao giờ nói mang cô tới mấy chỗ tụ họp như thế này nữa.

***

Bình thường, chỉ khi nào đến giờ chơi cổ phiếu, Dương Chân mới đối xử với Lý Hiên tốt hơn một chút. Những lúc khác đều nói năng lạnh lùng với anh, lời nói độc ác xuyên tim. Nhịn một hồi, hiện giờ Lý Hiên chịu không nổi sự ưu đãi mà mỗi khi muốn lợi dụng thì cô mới phát ra, anh quyết định vùng lên phản kháng.

Lý Hiên nói với Dương Chân: “Nếu như cô muốn tôi tiếp tục đề cử những cổ phiếu tốt cho cô, cô cần phải dịu dàng hiền thục nói chuyện với tôi mọi lúc mọi nơi, nếu không tôi sẽ cắt đứt con đường phát tài của cô!”

Dương Chân liếc nhìn anh: “Vậy thì tôi sẽ hạ thuốc gián trong cơm trưa của anh.”

Lý Hiên thở hào hển: “Tôi cho cô biết, bộ dạng trang B[2] lạnh lùng cao ngạo này của cô là bệnh đó! Là bệnh! Cô có bệnh!”

Dương Chân thản nhiên như không, giọng nói đều đều lạnh nhạt: “Vậy anh cho tôi thuốc đi, để tôi sớm hết bệnh, ngày ngày cười ngây ngốc với anh.”

Lý Hiên hít sâu vào một hơi: “Có phải lúc còn nhỏ cô bị kích thích chuyện gì không vậy?”

Dương Chân ngoắc ngoắc ngón tay: “No…” Bộ dạng ‘anh càng tức giận tôi càng không xem ra gì’ của cô khiến thiếu chút nữa Lý Hiên giậm chân tại chỗ.

“Vậy thì tại sao cô lại bày ra bộ dạng lạnh lùng méo mó này?”

Dương Chân bứt bứt tóc: “Anh không hiểu tôi, tôi đã nói tôi bị như vậy không phải là vì kích thích lúc còn bé, mà là sau này lớn lên mới bị.”

Lý Hiên ngẩn người ra, tiêu hóa tin tức này.

“Bị kích thích gì?” Nửa ngày sau anh mới hỏi được một câu.

Dương Chân nhìn chằm chằm Lý Hiên, cho đến khi anh gần như ngừng thở chờ đợi câu trả lời thì Dương Chân mới mở miệng: “Bỏ đi, chả thân với anh, cần gì phải nói.”

Lý Hiên lập tức lật bàn: “Dương Chân, mặt cô tê liệt! Đây là cô đùa giỡn tôi một cách trắng trợn!”

Giọng nói của anh dẫn tới ánh mắt mập mờ muôn màu muôn sắc từ các bạn đồng nghiệp.

Dương Chân thở dài, rút một sấp tài liệu từ trên bàn ra, không quay đầu lại, vung tay lên, đập kẹp tập lên mặt Lý Hiên. Mấy ngày sau sự kiện này, Dương Chân cảm thấy không khí trong công ty có chút là lạ, mà người khởi xướng chính là Lý Hiên.

Vì vậy vào một buổi sáng đẹp trời, Lý Hiên vừa mới bước chân vào cửa chính thì đã bị cô kéo một mạch tới góc tường không có nhiều người qua lại. Lý Hiên xách theo một túi đồ lớn, không biết chuyện gì xảy ra, hỏi: “Cô muốn gì đây? Muốn đè tường tôi hả?”

Dương Chân siết cổ anh lại, tố giác anh: “Không, tôi muốn chính là bóp chết anh. Nghe nói anh đi khắp nơi hỏi thăm tôi bị kích thích chuyện gì trước đây?”

Lý Hiên cười hì hì: “Đây chính là đoán trúng bệnh dùng đúng thuốc cho cô đấy!”

Dương Chân nheo nheo mắt: “Có kết luận gì?”

Lý Hiên nháy nháy mắt: “Mọi người đều nói có thể cô bị chứng liệt mặt. Vì vậy tôi nhờ người khắp mọi nơi mang đủ loại thuốc liệt mặt về cho cô, cô thử từng cái một đi…” Lý Hiên vừa nói vừa run rẩy mở túi lớn trong tay ra, Dương Chân nhìn thấy bên trong thật sự có đủ các loại thuốc.

Cô nhịn không được, khóe miệng khẽ cong lên, ‘ha’ một chút. Chỉ là rất nhanh sau đó cô lại khôi phục vẻ mặt không có cảm giác. Lúc cô ngẩng đầu lên lại, nhìn thấy Lý Hiên đang nhìn mình ngây ngốc.

“Nhìn cái gì? Trúng tà hả?”

Lý Hiên kích động ném túi lớn sang một bên, nắm bả vai của cô: “Mẹ nó! Thì ra cô cũng biết cười! Cười lên còn rất…” Anh nuốt nước miếng, “Đẹp!”

***

Kể từ khi nhìn thấy khóe miệng cong cong của Dương Chân, Lý Hiên giống như con ruồi con, cả ngày bu chung quanh cô, “Nhất định tôi phải chứng minh với người đời, cô biết cười!” Đây chính là tiếng nói kiên quyết tự đáy lòng của anh.

Gần đây, Dương Chân bị cao thủ mai mối số một ở quê nhà là mẹ Dương làm cho phiền chết đi được, không còn tâm tình để ý Lý Hiên ăn no rửng mở nữa. Ngày nào mẹ cũng gọi điện thoại thúc giục cô hẹn hò, thậm chí bà còn vận động các thế lực từ xa, trực tiếp an bài mai mối cho cô. Buổi sáng, chân trước vừa mới bước vào phòng làm việc, chân sau đã chạy tới cuộc Call hẹn họ đoạt mệnh.

Giọng nói của mẹ Dương trong điện thoại thật lớn, Lý Hiên bên cạnh chống tai lên nghe rõ mồm một, “Rốt cuộc tối nay con có đi xem mắt hay không?!”

Dương Chân rất bình tĩnh: “Không đi.”

Mẹ Dương nói như hét vào trong máy: “Con ngu thế! Tại sao lại cứng đầu như vậy! Thằng khỉ đó đối xử với con như vậy, chẳng lẽ con còn muốn đợi nó trở về?”

Dương Chân ôm trán: “Không biết mẹ đang nói cái gì.”

Mẹ Dương vung ra chiêu cuối: “Nếu tối nay con không đi xem mắt, ngày mai mẹ mua vé máy bay tới chỗ con!”

Tay Dương Chân đang ôm trán run lên: “Được rồi, con đi.”

Cúp máy, vừa quay đầu lại, Dương Chân nhìn thấy Lý Hiên đang lặng lẽ nhìn cô. Trên mặt của anh hiện rõ vẻ mặt rất đáng đánh đòn.

“Thì ra chuyện kích thích của cô là bị tổn thương.”

Khóe miệng Dương Chân co rút: “Anh thật sự là một bà Tám.”

Lý Hiên ngoắc ngoắc ngón tay: “No no no, tôi là đàn ông, cho nên cô phải gọi tôi là ông Tám!”

Dương Chân nhịn không được, quay đầu đi.

Tối đến, Dương Chân bất đắc dĩ chạy tới chỗ xem mắt. Người đàn ông xem mắt là con trai của hàng xóm của em họ của cô Hai của bạn đồng nghiệp của mẹ Dương. Anh ta vừa mở miệng, Dương Chân liền ngửi được mùi vị ‘ung thư nam thẳng’[3] lâu ngày tỏa ra trên người anh ta, mỗi một câu nói đều bao hàm ý nghĩa sâu xa nam quyền là trên hết.

Dương Chân một mực miệng lưỡi ác độc, mỗi lần anh chàng xem mắt phát biểu quan điểm nào đó, cô đều có thể choảng lại một cách sít sao. Anh chàng xem mắt bị choảng tới không thể nhịn được nữa bộc phát, phát biểu một cách khó nghe: “Lúc người ta giới thiệu tôi còn cảm thấy kỳ lạ, điều kiện của cô không tệ, tại sao lại vẫn còn độc thân? Hiện giờ xem như tôi đã hiểu rõ, cô cứ làm một cô bé chanh chua phát biểu những lời không rõ đạo lý như vậy thì rất khó có thể gả ra ngoài! Tôi nhìn ra cô có tìm một người thua kém hoặc điều kiện trong nhà không tốt, chưa chắc gì người ta chịu cưới cô!”

Dương Chân đặt ly trà xuống, ngẩn đầu lên, còn chưa kịp há miệng, thì có một người sáp tới dính chặt bên người. Cô định thần nhìn lại, lại là Lý Hiên.

Lý Hiên ném chiếc chìa khóa xe Cayenne lên bàn, đặt cái bóp Hermes đang cầm trên tay xuống bàn, tay giơ lên đáp xuống vai Dương Chân, cũng vừa đúng lúc, đồng hồ Patek Phillippe trên cổ tay lộ ra.

Lý Hiên quăng ánh mắt quyến rũ về phía Dương Chân: “Em yêu, không phải chỉ lớn tiếng vài ba câu thôi sao, em lại chạy tới đây xem mắt. Em muốn hành hạ chết anh sao, tiểu yêu tinh!”

Dương Chân liếc mắt nhìn cổ tay áo của Lý Hiên, sau đó giơ tay lên gạt cánh tay Lý Hiên rơi xuống bàn. Thật đúng lúc, khuy măng sét Hoàng Yến* (*Khuy măng sét do Jacob&Co. sản xuất, một trong những khuy măng set mắc nhất thế giới các nàng ạ) trên cổ tay áo của Lý Hiên cũng lộ ra…

Lý Hiên nhìn cánh tay vừa bị Dương Chân hất ra, có chút không xác định cô có phối hợp với mình hay không. Cho đến khi Dương Chân mở miệng, thiếu chút nữa anh đã thốt lên lời trầm trồ khen ngợi cô nhập vai quá nhanh.

“Đã nói em không cần Thẻ Đen* (*Thẻ tín dụng màu đen, đồng nghĩa với không giới hạn nha các nàng) của anh, anh không nên đưa cho em. Em không muốn làm chuyện mình không muốn làm, anh cứ ép em như vậy, em chỉ đành ra ngoài tìm một đối tượng không ép em nhận Thẻ Đen để xem mắt thôi.”

Trán của anh chàng xem mắt ngồi đối diện rịn mồ hôi.

Lý Hiên cầm bóp tiền từ trên bàn lên, rút ra một tấm Thẻ Đen, ném lên bàn: “Nếu như em thật sự yêu anh, em nhận nó ngay lập tức cho anh! Em chỉ cần nhận nó, muốn anh quỳ xuống anh cũng chịu!” Anh nhập vai hèn hạ giống y như thật, thiếu chút nữa Dương Chân phá hỏng công sức rồi. Còn anh chàng xem mắt ngồi trước mặt cô nhịn hết nổi, tức giận đập bàn chỉ Dương Chân, ‘cô cô cô’ một hồi rồi mới bật ra được một tràng: “Cô phù phiếm như vậy, chờ tôi về méc mẹ cô cho cô biết!” Anh ta nói xong đứng dậy bỏ đi.

Dương Chân nhìn theo bóng lưng của anh ta, cảm giác mình có duyên gặp được đóa hoa tuyệt thế của nhân gian.


[1] Hội chứng Stockholm: cảm giác tin tưởng và yêu thương của nạn nhân bị bắt cóc (hay bị giữ làm con tin) đối với người bắt cóc mình.

[2]Trang B’ tiếng trung là 装 B, mà 装 có nghĩa là ngụy trang, còn B đồng âm với 逼, có nghĩa là dồn, ép, bức…Theo baike, 装 B có hai nghĩa, nhưng cả hai đều được dùng để diễn tả thái độ, cách đối xử của con người. Nghĩa thứ nhất dùng để ám chỉ những người khoe khoang, lúc nào cũng tìm cách để đạt được sự hư danh để thỏa mãn lòng tự cao tự đại của mình. Nghĩa thứ hai dùng để ám chỉ những người ngụy trang thực lực của mình nhằm mục đích lừa gạt đối phương. Nghĩa thứ nhất thường được dùng nhiều hơn và mình cảm thấy nó rất hợp với câu chuyện

[3] Tiếng Trung là 直男癌. Baike nói rằng đây là từ mạng mới xuất hiện vào tháng 6 năm 2014 trên Weibo, dùng để diễn tả loại đàn ông có tư tưởng chủ nghĩa đàn ông, tự cho đàn ông là trên hết, xem phụ nữ như vật sở hữu của đàn ông, phải nghe lời họ. Mình không biết tiếng Việt mình có từ nào tương tự không nên đành dịch sát nghĩa. Từ gần nhất mình có thể nghĩ tới là ‘gia trưởng’ nhưng ‘gia trưởng’ đâu có xem phụ nữ chỉ là sở hữu của đàn ông đâu nhỉ. Cầu sự góp ý của mọi người.

 

25 COMMENTS

  1. Người anh em chém thêm một câu: “Cậu chỉ là Tiểu bạch kiểm lăn lộn kiếm tiền, cô ta mới thật sự là đàn ông chân chính!”
    =))))) chết mất

Thả tình yêu vào đây nè.....