[Chưa từng yêu em như thế] – TNHC#10-1

10
1012

# Truyện ngắn Hồng Cửu # 10)

Anh là cấp trên của cô, tuấn tú lịch sự, cô thầm ngưỡng mộ anh. Anh yêu cầu nghiêm khắc, làm sai việc sẽ chửi rủa thậm tệ. Cô chịu đựng qua ngày, nuốt nước mắt muốn chui vào kẽ đất cho xong. Từ đó cô bắt đầu sinh ra cảm giác khiếp sợ đối với anh. Không bao lâu sau nghe được tin tức, nói anh đã từ chức. Cô kinh ngạc, rõ ràng ở đây tương lai anh rộng mở, nhưng lại không dám hỏi. Lúc tan sở, anh chặn cô lại, hỏi: Không muốn biết lý do à? Cô lúng túng hỏi, anh cười nói: Trong công ty không được phép nói chuyện cặp kè, anh biết em không đi, vậy thì anh đi!

Edit: Tử Đinh Hương

MỘT

Hứa Hoan làm thêm giờ đến rất khuya, lúc về trong công ty chỉ còn lại một mình cô. Bên ngoài trời tối hoàn toàn, giờ đã là thời tiết đầu mùa đông, Hứa Hoan cảm thấy hơi lạnh. Con đường này luôn luôn khó gọi xe, nhất là buổi tối. Cô đứng ở đầu đường đã đủ nửa giờ, mà một chiếc xe taxi cũng không thấy.

Hứa Hoan xoa xoa tay, trong lòng có chút sốt ruột. Chỗ này cũng không phải là chỉ có mình cô đang đợi xe, người đàn ông bên cạnh cô còn đứng lâu hơn cô. Sau đó cho dù có xe, cô cũng phải nhường người ta lên trước, còn mình tiếp tục chờ chiếc xe tiếp theo.

Tình huống này khiến cho Hứa Hoan có phần như đưa đám. Khi đang than thở thì một chiếc xe taxi đang theo bùng binh vòng tới đây.

Hứa Hoan quay đầu nhìn người đàn ông cách đó không xa một chút, trong mắt đáy lòng tràn đầy hâm mộ. Cuối cùng anh ta có thể giải thoát, mà cô còn phải tiếp tục chờ đợi.

Hứa Hoan quay đầu lại  bi thương hà hơi vào trong lòng bàn tay, muốn làm mình ấm áp một chút, nhưng cho dù hà hơi thế nào, từ đầu đến cuối lạnh lẽo vẫn quay quanh cô. Bên tai chợt truyền tới một giọng nói.

“Muốn bắt xe sao?” Cô theo tiếng nói ngẩng đầu nhìn, là người đàn ông kia.”Cô đi trước đi, tôi đợi thêm một chút nữa.” Nhờ ánh đèn đường mờ nhạt, cô loáng thoáng thấy anh giống như đang mỉm cười. Hứa Hoan chần chừ một chút, “Vậy thì không tốt lắm. Anh cũng đã chờ lâu như vậy…”

“Không sao cả,” Cô thấy rõ, quả thật anh đang mỉm cười, “Cô là phụ nữ, đã trễ thế này, ở một mình không tiện, đi trước đi!” Anh vừa nói vừa phất tay bảo cô.

Hứa Hoan bước nhanh chạy tới, anh đã kéo cửa xe cho cô. Ngồi vào trong xe, Hứa Hoan ngẩng đầu lên nói cảm ơn: “Cảm ơn anh!”

Người đàn ông lại chậm rãi cười một tiếng với cô: “Không có chuyện gì lớn, không cần khách khí như vậy!” Hứa Hoan hơi sững sờ trước nụ cười này. Thật là một người đàn ông đẹp trai khôi ngô tuấn tú, hơn nữa lúc cười, đáy mắt đuôi lông mày có vẻ mê người không diễn tả được. Anh khép cửa xe lại, vẫy tay chào với cô, rồi khoát tay với tài xế, ý bảo có thể lái xe.

Xe khởi động, chậm rãi trượt lên trước, tài xế cũng không lái quá nhanh, bởi vì trước mặt xảy ra sự cố nên hơi kẹt xe. Cách cửa sổ thủy tinh, Hứa Hoan nhìn  người đàn ông phía ngoài, anh  cũng đang chà xát tay. Trong lòng Hứa Hoan rối rắm một hồi.

Anh đứng còn lâu hơn cô,  mặc dù là đàn ông, nhưng cô mặc áo khoác ngoài, thế nhưng anh lại chỉ một bộ tây trang, chắc chắn giờ phút này anh cũng rất lạnh. Phía trước vẫn bị kẹt, xe chậm rãi nhích lên, cách chỗ vừa rồi cũng không tính là quá xa. Hứa Hoan đấu tranh xong, rốt cục có chút xúc động kêu tài xế một tiếng: “Bác tài, phiền bác vòng lại ở chỗ bùng binh phía trước, chúng ta trở về chỗ vừa rồi được không?”

Vẻ mặt tài xế kinh ngạc, “Có thể…” Suy nghĩ một lát liền hiểu Hứa Hoan muốn làm gì, “Đi đón vị tiên sinh lúc nãy?”

Hứa Hoan cười ngượng ngùng.

Xe lại trở về chỗ lúc đầu.  Quả nhiên người đàn ông còn chưa bắt được xe, đang đứng xoa xoa tay dậm chân ở ven đường. Thấy xe vòng trở lại, anh ta có vẻ rất bất ngờ. Hứa Hoan đẩy cửa xe ra nói với anh: “Lên xe đi! Lúc này khó có xe, chúng ta đi chung đi!”

Người đàn ông do dự một chút, cuối cùng mở cửa xe bên cạnh ghế lái ra.

“Vậy, cám ơn nhiều!” Anh mỉm cười với Hứa Hoan, sau khi lên xe thì nói với tài xế trước: “Bác tài, đưa cô ấy về trước!” Lại báo địa chỉ của mình, “Sau đó chở tôi!”

Tài xế suy nghĩ một chút, không nhịn được nói: “Đưa cậu về trước mới đúng, đưa cô ấy về trước thì đường hơi vòng!”

Hứa Hoan lập tức nói: “Vậy đưa vị tiên sinh này đi trước!”

Người đàn ông vẫn kiên định với ý kiến của mình: “Không có việc gì, đưa cô ấy về trước!” Anh quay đầu cười với Hứa Hoan, “Đừng cãi cọ nữa, cô là phụ nữ,  nên cần phải như vậy!”

Hứa Hoan nhìn nụ cười đẹp mắt của anh, đáy lòng có phần cảm động. Xã hội này càng ngày càng coi trọng vật chất, ích lợi cao hơn tất cả, chân tình ngày càng mỏng manh, có lúc ngay cả giữa đồng nghiệp nhiều năm cũng chưa chắc sẽ nói mấy lời chân thật, nhưng không nghĩ tới hôm nay cô lại có thể cảm nhận được khiêm nhường và quan tâm đã lâu không thấy ở trên người một người xa lạ. Dọc theo đường đi, Hứa Hoan không ngừng liếc trộm khuôn mặt người đàn ông từ trong gương chiếu hậu. May mà, cũng không bị anh phát hiện…

Ngày hôm sau đi làm, cả ngày Hứa Hoan đều đắm chìm ở trong ảo não và mất mác. Cô rất hối hận tối hôm qua trước khi mình xuống xe không lấy hết dũng khí hỏi tên người đàn ông kia là gì, số điện thoại di động là bao nhiêu… Cô không ngờ mình sẽ nhớ mãi không quên đối với một người xa lạ tình cờ gặp nhau như vậy.

Cô bắt đầu làm thêm giờ mỗi tối, cho dù công việc đã làm xong cũng không chịu về sớm. Cô sẽ chờ đến lúc giống như ngày hôm đó mới đi ra ngoài đón  xe, suy nghĩ có phải như vậy sẽ có cơ hội gặp được anh một lần nữa hay không.

Rất đáng tiếc, nguyện vọng của cô không thực hiện được. Mấy buổi tối lạnh liên tiếp, không có người nào đón xe chịu nhường xe cho cô. Trung bình mỗi ngày cô phải đợi xe đến hơn bốn mươi phút đồng hồ mới có thể lên xe về nhà.

Trên đường về nhà, hi vọng của Hứa Hoan dần dần bị chôn vùi, trong đêm rét lạnh, ở trên đường của thành phố lớn, những người sau lưng luôn chạy đến phía trước cô cướp xe. Cô kiên trì mười ngày, bắt đầu từ ngày thứ mười một, cô không làm thêm giờ nữa, bắt đầu bắt xe về nhà như bình thường.

Khoảng thời gian đón xe này, cô bắt đầu có một mộng ảo tốt đẹp làm người ta mê mẩn, đáng tiếc chính là, nó đã không khiến cho người ta vui vẻ cũng như gặp lại người kia một lần nữa như mong muốn.

Hứa Hoan suy nghĩ, dù sao cuộc sống là thực tế, cho nên cô quyết định thu hồi chút ít nhớ nhung mộng tưởng mỗi đêm kia, không hề suy nghĩ kỳ quái nữa.

Cô không biết, đây có tính là một lần thất tình nhỏ của bản thân hay không.

***

Gần đây công ty có thay đổi nhân sự, cả nhà tổng giám đốc ở bộ phận của Hứa Hoan di dân, lập tức sẽ có cấp trên mới đến nhậm chức. Mọi người tràn đầy tò mò đối với cấp trên mới, buổi trưa lúc cùng nhau ăn cơm liền bám lấy Lý Phỉ Phỉ,là nhân viên nhỏ của bộ phận nhân sự, để hỏi chuyện không ngừng.

Lý Phỉ Phỉ bị hỏi đến mức hết sợ phiền toái, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đưa ra một chút gợi ý cần thiết, “Cấp trên mới của mọi người đào được từ Cao ốc Trọng Kim bên cạnh, vô cùng nổi danh trong giới kinh doanh. Gợi ý tới đây, nếu mọi người vẫn không đoán ra là ai thì quá ngu ngốc rồi!”

Cô ấy vừa dứt lời, đã có người kêu lên: “Vạn Tùng Đào? Chẳng lẽ là Vạn Tùng Đào?”

Lý Phỉ Phỉ nhướng lông mày liếc mắt, coi như là ngầm thừa nhận. Các đồng nghiệp lập tức trở nên phấn chấn tinh thần, “Thật sự là anh ấy? Trời, công ty lại có thể đào ra anh ấy, xem ra thật sự lỗ vốn rồi!”

Hứa Hoan vừa mới tốt nghiệp, làm việc chưa bao lâu, cho nên đối với cái tên làm mọi người trở nên kích động, phản ứng của cô chậm chạp bối rối hơn nhiều.”Vạn Tùng Đào này rất lợi hại như vậy à? “, cô hỏi đồng nghiệp bên cạnh. Đồng nghiệp lập tức ném cho cô một cái nhìn phức tạp, “Hứa Hoan, câu hỏi này của cô tương đương với việc hỏi một người sử dụng Iphone4 có phải Steve Jobs là một người rất nổi danh danh ngành hay không. Ai mà lại không biết Vạn Tùng Đào! Tôi thật sự cảm thấy xấu hổ dùm cô!”

Hứa Hoan lập tức lên mạng tìm hiểu, sau đó cô cũng cảm thấy tự xấu hổ. Trong giới kinh doanh, Vạn Tùng Đào giống như lá cờ đi đầu, mặc dù trẻ tuổi, lại tung bay phấp phới, thành tích nổi bật. Vào ngành này mà không biết Vạn Tùng Đào thì thật đúng là có chút nực cười. Mà cùng lúc với sự xấu hổ, cô còn giật mình, rồi lại hưng phấn, rồi phiền muộn, mong đợi. Nhìn từng tấm hình trên Baidu, người nọ mặc tây trang phẳng phiu, nụ cười mê người, trong đáy mắt cơ trí mà sáng lóe ra kiên nghị và tự tin, tất cả làm cho Hứa Hoan cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Người cô đợi khoảng mười buổi tối nhưng không xuất hiện, giờ phút này anh đang mỉm cười với cô trên màn hình máy vi tính.

***

Vào ngày Vạn Tùng Đào chính thức nhận chức, Hứa Hoan vừa hưng phấn vừa khẩn trương, cô muốn biết anh còn nhớ buổi tối hơn một tháng trước hay không, anh và một cô gái đã từng cùng nhau bắt một chiếc xe. Mà cô gái kia, chính là cô.

Đáng tiếc sự thật lại khiến cho cô thất vọng, Anh mỉm cười bắt tay với mỗi một vị đồng nghiệp, đến chỗ cô thì nụ cười không thay đổi chút nào, hào phóng đúng mức, tao nhã lễ độ, không tăng thêm bất kỳ một chút bỗng nhiên tỉnh ngộ hoặc là thân thiết gấp đôi. Cấp trên cấp dưới gặp mặt nhau, giới thiệu hai bên một phen, liền dốc sức vào công việc.

Tiết tấu và hiệu suất đều nhanh đến mức làm người ta sợ hãi, đã không có  thời gian để cho người ta mài mòn tất cả cảm giác xa lạ mới mẻ, người người đều chỉ có thể dùng khả năng thích ứng lớn nhất để phù hợp với mọi hoàn cảnh mới, nếu không, cũng chỉ có thể dần dần bị loại bỏ.

Một ngày bận rộn qua đi, đến buổi tối, cấp trên mới Vạn Tùng Đào nói muốn mời mọi người ăn cơm hát karaoke. Các đồng nghiệp cũng rất tích cực hưởng ứng, Hứa Hoan im lặng đi theo phía sau đám người. Đồng nghiệp Tiểu Dư rất khó hiểu đối với phản ứng của cô, hỏi cô: “Sao cậu không hề hưng phấn chút nào vậy?”

Hứa Hoan không nhịn được hỏi ngược lại cô ấy: “Vậy thì tại sao cậu hưng phấn như thế?”

Tiểu Dư không khỏi mắt trợn trắng: “Mình van cậu, tướng mạo phong thái, danh tiếng và năng lực của tổng giám đốc Vạn, chỉ dựa vào người cũng đủ để cho người ta hưng phấn rồi!” Núp ở sau đám người, cô ấy tôn sùng ca ngợi, sau đó nháy mắt: “Nói thật, cậu không hề hoa si anh ấy một chút nào sao?”

Hứa Hoan sợ bị cô ấy nhìn ra bí mật nhỏ trong lòng, vội vàng đẩy tay của cô ấy ra, lại vuốt sợi tóc mai ra sau tai, chậm rãi nói: “Ai giống như cậu chứ, nhìn thấy đàn ông có bộ dạng đẹp liền chảy nước miếng, đi không được!” Cô tự cho rằng biểu hiện của mình vô cùng tự nhiên, không ngờ Tiểu Dư lại bình tĩnh để ý cô, trên mặt tràn đầy nụ cười có thâm ý khác, “Hứa Hoan, cậu có biết cậu có một đặc điểm không? Lúc cậu càng khẩn trương lại càng không muốn để cho người khác biết cậu khẩn trương, sẽ không nhịn được mà vuốt mấy sợi tóc đáng thương của mình!” Cô ấy cười hì hì xấu xa vuốt tóc mai của Hứa Hoan, “Cậu, cậu nói là cậu thấy người ta được, hay là coi trọng người ta đây?”

Đầu Hứa Hoan choáng váng não cũng căng lên, vội vàng chặn miệng của cô ấy: “Cậu đừng có nói hươu nói vượn! Cậu mới coi trọng anh ấy đấy! Cả nhà cậu đều coi trọng anh ấy!” Các cô đang cãi nhau, chợt nghe phía trước có người hỏi: “Đây là ai coi trọng ai vậy, chuyện gì mà dữ dội thế? “

Hứa Hoan ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vạn Tùng Đào đang xoay người mỉm cười nhìn về phía các cô. Cô ngây ngốc tại chỗ.

Cũng may Tiểu Dư cũng không có phá đám, cô ấy dàn xếp trả lời Vạn Tùng Đào: “Tổng giám đốc Vạn, chúng tôi đang nói khi còn bé thích xem phim hoạt hình gì! Tôi nói Hứa Hoan chắc chắn thích Đại Vương Tháp Lạp[1] nhất, cô ấy lại nói tôi mới là người thích Đại Vương Tháp Lạp!”

Tất cả các đồng nghiệp đều cười lên. Vạn Tùng Đào cũng nhếch miệng lên cười theo: “Ồ? Vậy Hứa Hoan, rốt cuộc cô thích ai vậy?”

Đầu óc Hứa Hoan tê cứng lạ, thiếu chút nữa cô đã nói “Anh”. Cũng may một chút lý trí cuối cùng kịp thời trói cô chặt lại nên không bị mất mặt.

“… Bé Hồ Lô[2]!” Cô lúng ta lúng túng trả lời.

Nghe đáp án của cô, không biết tại sao những đồng nghiệpkia lại càng cười vui vẻ hơn. Mặ Hứa Hoan trở nên vừa hồng vừa nóng, ót toát ra mồ hôi. Cô không ngừng tự trách mình ở trong lòng, tại sao phải khẩn trương như vậy? Cô rất muốn lưu lại ấn tượng thoải mái tự nhiên trước mặt Vạn Tùng Đào. Cho dù anh không nhớ ra cô là ai, cô muốn ít nhất cô có thể lưu lại một ấn tượng hoàn toàn mới mẻ ở trước mặt anh, mà không phải dáng vẻ khẩn trương đần độn không biết làm sao không tự nhiên như bây giờ.

Cô đang âm thầm ảo não, lại nghe được tiếng cười giòn rã sang sảng của Vạn Tùng Đào bên tai: “Được rồi! Sau này chúng ta sẽ cho Hứa Hoan một bài bé Hồ Lô để cho cô ấy hát!”

Tất cả mọi người đều ồn ào lên trầm trồ khen ngợi, Hứa Hoan vội vàng khoát tay giùng giằng nói: “Tôi sẽ không…”

Vạn Tùng Đào cắt đứt cô: “Không sao cả, tôi sẽ hát! Nhưng tôi dẫn theo cô hát!”

Mọi người lại ồn ào gay gắt hơn, Hứa Hoan vuốt vuốt thái dương, “Vậy… Được rồi!” Cô giả vờ trấn định mà mỉm cười với Vạn Tùng Đào, “Sợ rằng phải liên lụy Tổng giám đốc Vạn rồi!”

***

Lúc ăn cơm, người hơi nhiều, mọi người tách ra ngồi hai bàn. Vạn Tùng Đào và một đám người rất có tửu lượng ngồi một bàn, những người khác ngồi một bàn khác. Vì để tránh không phải uống rượu, Hứa Hoan và Tiểu Dư núp ở một bàn khác, vùi đầu vào món ăn, nhai ngấu nghiến. Bửa tiếc bắt đầu không bao lâu thì nhân viên phục vụ đưa tới một bình Mao Đài, Hứa Hoan nói: “Chúng ta không cần rượu!” Nhân viên phục vụ nói cho cô biết: “Lãnh đạo của các cô bảo đưa tới, còn nói rõ mỗi người đều phải uống!”

Hứa Hoan và Tiểu Dư hai mặt nhìn nhau.

“Vị mới tới này, nhìn rất lịch sự, không ngờ ra tay tàn nhẫn như vậy!” Tiểu Dư và Hứa Hoan kề tai nói nhỏ.

Rót rượu, Hứa Hoan ngẩng đầu, thấy không khí một bàn khác đã tiến vào hồi gay cấn, từng đồng nghiệp thay nhau mời rượu, ngược lại tửu lượng của Vạn Tùng Đào rất tốt, thường xuyên nâng ly cạn chén, thật sự là mặt không đổi sắc tim không nhảy, nụ cười vẫn thong dong, Trong thong dong lại lộ ra chút khí phách như thế thì thật sự là… mê người không nói ra được.

Thừa dịp không ai chú ý, Hứa Hoan bảo nhân viên phục vụ mang một ly nước lọc đến. Cô len lén nâng ly hắt xuống đất, rót nước vào trong cái ly, sau đó quay đầu lại hỏi Tiểu Dư: “Cậu đổi hay không?” Tiểu Dư cười ha ha, cũng nâng ly hắt xuống đất theo. Làm xong tất cả, Hứa Hoan tự nhận thần không biết quỷ không hay.

Ngẩng đầu lên nhìn sang một khác bàn, Vạn Tùng Đào đang chạm cốc cùng một vị đồng nghiệp, cũng không  chú ý đến bên này.

Cô buông lỏng tâm tình.

Vừa muốn thu hồi ánh mắt thì tầm mắt lại chạm phải Vạn Tùng Đào đột nhiên xoay đầu lại.

Hứa Hoan cảm giác trong lỗ tai mình vang lên một tiếng “vù vù”. Sao giống như rình trộm bị phát hiện vậy, thật mất thể diện…

Một lát sau Vạn Tùng Đào mang theo cái ly tới mời rượu. Sau khi kính xong một ly, có người tìm rượu rót cho anh, lại phát hiện tất cả chai rượu đều đã trống không. Vạn Tùng Đào không khỏi cười lên: “Không ngờ hôm nay mọi người tận hứng như vậy!”

Có đồng nghiệp muốn gọi nhân viên phục vụ tới mở một chai rượu nữa, Vạn Tùng Đào ngăn anh ta lại rồi nói: “Không cần, mở một chai nữa thì chúng ta phải uống tới khi nào hả? Sau đó còn phải đi ca hát nữa!” Anh nhìn Hứa Hoan một chút, nói với mọi người, “Tôi còn phải hợp ca bé Hồ Lô với Hứa Hoan đó!” Tất cả mọi người đều lớn tiếng cười lên.

Vạn Tùng Đào lắc lư ly rượu trong tay nói: “Như vậy đi, đến một ly cuối cùng, người hai bàn, chúng ta cùng nhau cạn ly, coi như là ly kết thúc!” Anh bỗng nhiên lại nhìn về phía Hứa Hoan, “Con gái không nên uống quá nhiều.”

Anh nâng ly đưa về phía cô, “San rượu trong ly của cô cho tôi!” Rượu cồn bốc hơi, đầu óc mọi người đang lúc trở nên có phần không kiêng kỵ, không kiềm chế được mà ồn ào hẳn lên.

Hứa Hoan khổ sở nhưng nói không được, hai tay xoa xoa cái ly, trong lúc nhất thời không biết rốt cuộc mình có nên san chất lỏng bên trong cho anh hay không. San cho anh, ngay lập tức sẽ bị lộ bí mật; không cho anh, mọi người đùa giỡn lợi hại như vậy, sau khi cân nhắc một chút sẽ hiểu ra tại sao cô không chịu san… Dù san hay không cũng đều bị lộ bí mật, cho nên Hứa Hoan dứt khoát cắn răng, san “Rượu” trong ly cho Vạn Tùng Đào.

Vạn Tùng Đào bưng “Rượu”, nói hai câu, cùng mọi người cạn ly. Chờ anh uống một hơi cạn sạch, trong lòng Hứa Hoan thấp thỏm không dứt, cô khẩn trương nhìn anh, chờ anh phát biểu nghi ngờ.

Thế nhưng anh lại chép chép miệng, cười có thâm ý khác mà nói: “Rượu Mao Đài tối nay thật sự rất ngon, uống bao nhiêu cũng không đủ!” Một đám người đều phụ họa theo: “Đúng vậy!”

Hứa Hoan lại ngẩn ngơ, anh không hề vạch trần cô!

Tiểu Dư đẩy đẩy cô, vẻ mặt nghi ngờ, dùng ánh mắt hỏi cô: “Chuyện gì vậy?”

Hứa Hoan hoang mang nhìn lại cô ấy: “Trời mới biết!” Rồi quay đầu lặng lẽ nhìn Vạn Tùng Đào, anh đang nói chuyện với người khác.

Giống như cảm giác được cô đang nhìn anh, anh lập tức xoay đầu lại mà không để lại dấu vết, gương mặt cười như không cười. Trong lỗ tai Hứa Hoan lập tức lại “bùm” một tiếng.

Uống rượu xong phải đi hát.

Quả nhiên Vạn Tùng Đào chọn  《 Bé Hồ Lô 》 muốn Hứa Hoan hát. Bài hát này vốn là nhạc thiếu nhi, âm vực của trẻ em cao đến mức khiến cho người lớn hoàn toàn theo không kịp, Hứa Hoan làm gì cũng không hát lên được. Cô nhớ tới lúc trước Vạn Tùng Đào từng nói, nếu cô không hát được, anh sẽ hát giúp cô, cô lập tức dừng lại, cũng không khách khí, cầm một cái micro khác kín đáo đưa cho Vạn Tùng Đào.

Vạn Tùng Đào cười lắc đầu một cái, tiếng hát vang lên theo điệu nhạc.

Anh tự động hạ âm điệu xuống vài bậc, cứ ngô không ra ngô, khoai không ra khoai như vậy mà hát hết bài. Tất cả đồng nghiệp xung quanh đều lệch trái lệch phải cười to không ngừng, một ca khúc làm không khí cực kỳ High.

Các đồng nghiệp vận động cực kì nhiệt tình, phía sau tiếp trước liên tục ca hát, ngay cả Tiểu Dư vốn ngại thể hiện giọng hát cũng trở nên phóng khoáng, hát mấy bài liên tiếp.

Hứa Hoan ngồi ở trong góc, thấy Vạn Tùng Đào tựa ở một bên khác trên ghế sa lon xoa trán. Cô lặng lẽ đứng dậy ra khỏi phòng bao, bắt được một nhân viên phục vụ, lên tiếng hỏi vị trí của cửa hàng tiện lợi gần đây, Hứa Hoan vọt ra khỏi phòng karaoke.

Chỉ một lát sau, cô cầm trong tay rất nhiều lọ giải rượu trở về. Vào phòng bao, cô đặt thuốc giải rượu ở trên khay trà, kêu hai tiếng giống như xé cổ họng: “Nếu ai khó chịu, ở đây có thuốc giải rượu, uống một lọ giải rượu rồi hát tiếp!” Mọi người đang chơi High, vừa ca hát vừa uống rượu còn không kịp, đâu còn ai nhớ được Hứa Hoan và thuốc giải rượu cô mua.

Thấy không ai để ý mình quá mức, Hứa Hoan thở dài một hơi như trút được gánh nặng, giống như tiện tay cầm lấy một lọ giải rượu, đi tới bên cạnh Vạn Tùng Đào ngồi xuống.”Tổng giám đốc Vạn, cho anh, uống một lọ giải rượu, có thể thoải mái hơn một chút!”

Vạn Tùng Đào ngẩng đầu lên nhìn cô một chút.

Hứa Hoan vốn cho rằng anh say, nhưng giờ phút này nhìn đáy mắt trong veo của anh, cô lại không tránh khỏi có chút bối rối, tay đang cầm lo giải rượu cũng không nhịn được muốn rút về.

Thế nhưng anh lại ngăn cản cô lui về phía sau, cười một tiếng với cô, nhận lấy lọ giải rượu trong tay cô, vặn mở, ngửa đầu uống.

“Cảm ơn!” Anh lắc lư lọ không trong tay, mỉm cười nói với cô. Nụ cười bây giờ và khi anh nói cám ơn đêm đó giống nhau như đúc, thiếu chút nữa Hứa Hoan đã không nhịn được mà hỏi anh: Anh còn nhớ tôi không?

Nhưng cuối cùng, cô vẫn nuốt câu nói kia xuống mà không hỏi. Bởi vì cô phát hiện, trong đáy mắt anh, không hề dâng lên một chút gợn sóng nào, giống như đã từng quen biết.

Cô dễ dàng nhớ anh như vậy, lại còn nhớ mãi không quên; thế nhưng anh lại không hề nhớ ra cô. Chuyện này thực sự khiến cho Hứa Hoan có chút ưu thương.

[1]đaivuongthaplap

[2]beHoLo

 

10 COMMENTS

  1. đôi lúc lại thích kiểu suy nghĩ tự ngược của chị nữ chính, cảm ơn editor nhiều…bây ms mới đc đọc

  2. Dạo này học hành bận rộn quá mãi mới ngoi ngóc lên mạng đọc truyện được, ko ngờ lại là truyện cuối cùng rồi. Thanks chủ nhà đã edit ?

  3. Hy vọng truyện này dài hơn các truyện khác …. Cảm ơn bạn Editor

  4. Câu chuyện nhỏ cuối cùng. Mỗi khi đọc mà lại biết sắp đi đến chương cuối cùng lại có cảm giác nuối tiếc ko nói nên lời. Giống như cảm giác sắp xa một người bạn mà ko biết bao giờ gặp lại vậy.

  5. Truyện này hay ghê. Chắc VTĐ có nhớ chị mà. Ảnh luôn tìm cách nói chuyện hay quan tâm chị mà.

  6. Mình cũng nghĩ VTĐ không phải không nhận ra chị Hứa mà anh đang quan sát thì đúng hơn.

  7. Truyện hay quá. Trong từng mẩu truyện nhỏ truyện nào cũng hay. Câu kết chương rất hay. Nghe buồn buồn. Nhưng không chắc là anh quên chị đâu.^^

Comments are closed.