[Thuật đọc tâm] – Chương 4

31
743

Chương 3

Chương 4

Edit: Ốc@Hội hiền lười

Beta: Maika CỏÚ

Tô Đường dùng cái hốt rác xúc mảnh thủy tinh đổ vào thùng rác trong phòng bếp, sau khi vất vả một phen thì T-shirt trên người Tô Đường đã thấm mồ hôi. Dù sao cũng không đi được ngay, Tô Đường quyết định đến nhà tắm trong phòng ngủ của khách tắm rửa, sau đó nhét quần áo bẩn vào máy giặt, khoác lên người áo tắm đàn ông màu cà phê treo trong tủ quần áo.

Trong nhà Thẩm Dịch không có dấu vết người thứ hai từng ở, mặc dù áo tắm này đã cắt tem giá nhưng rõ ràng còn mới tinh, cọ vào người còn có cảm giác khó chịu của quần áo mới.

Tô Đường đoán, có lẽ anh là một người trời sinh thích yên tĩnh.

Nếu như không phải trời sinh thích yên tĩnh thì cuộc sống ngày ngày không một tiếng động này, anh sẽ không trải qua ung dung như vậy.

Sau khi Thẩm Dịch uống thuốc xong thì không rời phòng ngủ, khi tô Đường đẩy cửa phòng ra thấy anh đang đeo kính ngồi dựa ở đầu giường, chăm chú nhìn vào laptop, dáng vẻ giống như đang làm việc rất tập trung. Cô không quấy rầy anh nữa, một mình làm ổ trên ghế sofa trong phòng khách xem TV.

TV của Thẩm Dịch có không ít các kênh trả phí, trong đó tài chính và kinh tế chiếm đa số, điện ảnh, phim truyền hình, phim hoạt hình thì không có loại nào, Tô Đường chuyển từ đầu tới cuối hơn một trăm kênh cũng không tìm được chương trình nào thích hợp.

Kênh cuối cùng là một kênh tài chính và kinh tế, đang phát chuyên mục phân tích cổ phiếu, nhìn bình luận viên mặc tây trang nói hươu nói vượn trong TV, Tô Đường đột nhiên nhớ tới Thẩm Dịch từng viết có thể đọc hiểu khẩu hình miệng khi nói, cô ấn nút yên lặng của TV.

Tiết mục này không có phụ đề, Tô Đương nhìn chằm chằm vào màn hình hơn một phút đồng hồ, miệng bình luận viên không ngừng giây nào, Tô Đường một chữ cũng không đoán được, đến mức cả người bực bội, đành chỉnh tiếng trở lại, chính thức tuyên bố từ bỏ.

Tô Đường thất bại thở dài, thật sự là ganh tỵ mà…

(*ganh tỵ: Nguyên văn “nhân bỉ nhân khí tử nhân” –  chỉ loại người hay ganh tỵ với người khác, thấy người ta có cái gì đẹp, cái gì tốt thì đều ghen tức mà không nghĩ xem người ta làm sao mới có được cái đó, là loại người chỉ biết kết quả mà không biết đến quá trình)

Cuối cùng Tô Đường chọn một kênh phim truyền hình, xem Tiểu Yến Tử đấu trí với Dung ma ma, xem đến đoạn Dung ma ma nóng lòng bóp chết Tiểu Yến Tử thì Thẩm Dịch từ trong phòng ngủ đi ra, tiến vào phòng khách.

Tô Đường ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ treo tường, 4 giờ 3 phút, cô nhớ rõ hàng chữ anh đánh vào trên màn hình máy tính, anh làm việc tới 4 giờ rồi sẽ nghỉ ngơi.

“Công việc của anh xong rồi?”

Thẩm Dịch gật gật đầu, đi tới ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cô, trong nụ cười mang theo chút mệt mỏi.

“Vậy anh mau đi ngủ đi, đã trễ thế này rồi.”

Thẩm Dịch không định nói ngủ ngon, có chút hưng phấn nhìn đám người náo loạn trọng TV, lấy điện thoại ra hỏi một câu:

—— Giọng của nhân vật nào trong phim dễ nghe nhất?

Tô Đường sửng sốt một chút, chỉ chỉ vào màn hình TV: “Anh nói những người này sao?”

Thẩm Dịch gật đầu, có chút mong chờ nhìn cô.

Người khác xem TV đều bình luận về vấn đề ai đẹp nhất, Tô Đường chưa từng nghĩ tới vấn đề người nào có giọng dễ nghe nhất, cô do dự trong chốc lát rồi nói: “Thái hậu.”

Thấy vẻ mặt Thẩm Dịch có chút bất ngờ, Tô Đường cười bổ sung: “Giọng nói của bà ấy giống bà ngoại tôi.”

Thẩm Dịch ngơ ngác một chút, ngẩng đầu nhìn lão phật gia đang kéo tay Tình nhi cười hiền lành trên màn hình, có chút đăm chiêu trong chốc lát, cho tới khi màn hình chuyển qua cảnh nhân vật khác anh mới thu hồi tầm mắt, có chút tiếc nuối gật đầu.

—— Nhất định là giọng nói rất thân thiết, đáng tiếc lúc tôi biết bà thì đã không còn nghe được nữa.

Tô Đường có chút khổ sở, đột nhiên ý thức được những lời này mang ý nghĩa gì, trong lúc kinh ngạc cô đã hỏi ra một câu có cấu trúc đủ khiến một giáo viên Ngữ Văn tức chết: “Anh… Anh nghe thấy âm thanh sao?”

Lúc Tô Đường hỏi ra thì mới cảm thấy mình có chút đường đột, còn chưa kịp xấu hổ thì Thẩm Dịch đã mỉm cười gật đầu, cúi đầu đánh một hàng chữ.

—— Trước ba tuổi có thể nghe thấy một chút.

Tô Đường ngồi bên cạnh Thẩm Dịch, thấy rõ quá trình Thẩm Dịch đánh những lời này trên di động, tự nhiên trôi chảy, thong dong bình tĩnh, dường như có chút lưu luyến, lại giống như một cụ già trăm tuổi nhớ lại một chút thời trẻ.

Tô Đường an tâm hơn, lại lớn gan nhẹ nhàng hỏi một câu: “Là vì anh bị bệnh sao?”

Thẩm Dịch có chút bất đắc dĩ cười, nhẹ nhàng gật đầu.

Tô Đường không tiếp tục mặt dày hỏi anh bị bệnh gì nữa, ngẩng đầu nhìn thấy người mặc quần áo cổ trang trên TV, đột nhiên nhớ tới một câu nói trong sách xưa, không khỏi nhìn về phía Thẩm Dịch: “Tôi cảm thấy Mạnh Tử có một câu nói rất phù hợp với anh.”

Thẩm Dịch nghiêng nghiêng người, nghiêm túc nhìn cô.

“Trời muốn giao trách nhiệm lớn lao cho người, trước tiên cần phải…” Tô Đường tâm tình dạt dào đọc đoạn mở đầu, lập tức quên mất đoạn sau là gì, cô nghĩ rằng Trung văn của Thẩm Dịch không được tốt, thành ngữ sẽ không rõ, nhất định chưa đọc “Mạnh Tử”, nên làm một câu tổng kết đơn giản, nghiêm túc nói: “Trước tiên cần phải dày vò người đó.”

Thẩm Dịch đột nhiên ngửa cổ lên ghế sofa cười rộ lên, cười đến nỗi bả vai run run, Tô Đường thấy thế thì chột dạ, vươn tay túm lấy anh: “Tôi nói nghiêm túc đấy, anh cười gì hả?”

Thẩm Dịch cố gắng nín cười, lại không giấu được ánh mắt vui vẻ, đưa di động đến chỗ Tô Đường, đánh từng chữ cho cô xem

—— trước tiên cần phải tôi luyện tâm trí của họ, lao nhọc về gân cốt của họ, làm thân xác của họ bị đói khát, làm họ chịu khổ sở nghèo túng, làm việc gì cũng không thuận lợi. Như thế là để lay động tâm trí người ấy, để tính tình người ấy trở nên kiên nhẫn, tăng thêm tài năng cho người ấy. Hình như Mạnh Tử đã nói như vậy.

Tô Đường đen mặt kêu lên, nắm tay lại, đánh hai cái lên bả vai của người lại cười ngất trên ghế sofa: “Không phải anh nói Trung văn của anh không tốt sao?”

Thẩm Dịch cười lắc đầu, cúi đầu khụ khụ, tiếng ho có chút yếu ớt, Tô Đường không dám la lối anh nữa, chỉ có thể phát điên trừng mắt nhìn người thâm tàng bất lộ này.

Thẩm Dịch ngừng ho dưới cơn mưa đao bằng ánh mắt của Tô Đường, thu liễm một chút vui vẻ, nghiêm túc gõ chữ.

—— tôi vẫn luôn ở Mĩ đọc sách, Trung văn thật sự không tốt, còn đang học tập. Nhưng mà tôi từng gặp đoạn này trên TV rồi, cảm thấy rất hay cho nên nhớ kỹ.

Tô Đường trừng anh, trên mặt là vẻ không tin: “Xem từ chương trình TV nào?”

Thâm Dịch không do dự trả lời.

—— “Thời niên thiếu của Bao Thanh Thiên”

Tô Đường liếc mắt, không phản bác, bởi vì cô cũng chưa đọc “Mạnh Tử”, cô nhớ rất rõ, cô biết đến đoạn này cũng nhờ bộ phim truyền hình này.

Sao anh có thể nhớ rõ ràng như thế, mà cô lại nhớ thành như vậy…

May mắn là anh chỉ gặp cô một lần ở viện an dưỡng, nếu như cô đúng là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với anh, thì sợ rằng thời học sinh của cô sẽ bị bạn học như anh ám ảnh quá.

Tô Đường còn đang cảm khái, thì Thẩm Dịch đã vỗ nhẹ lên tay cô, đưa di động tới.

—— Cô đánh giá cao tôi quá, tôi không có chí hướng lớn như vậy, cũng không chịu quá nhiều đau khổ. Nhưng vẫn cảm ơn vì cô đã đau lòng cho tôi.

Trên mặt Thẩm Dịch còn mang theo nụ cười, nhưng mà nụ cười không còn cởi mở dịu dàng như vừa rồi nữa, Tô Đường thấy thế mềm hẳn đi, không còn tức giận nữa.

“Ai đau lòng vì anh chứ, tôi đang bàn luận…” Tô Đường chột dạ muốn nhanh chóng bỏ qua chủ đề này, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, vội hỏi: “Cũng đã hơn 4 giờ rồi, không phải anh nói sau 4 giờ làm việc xong sẽ nghỉ ngơi à, mau đi ngủ đi.”

Thẩm Dịch do dự một chút.

—— cô không ngủ một lát sao?

Tô Đường lắc đầu: “Tôi bị lệch múi giờ, ngày mai phỏng vấn xong về nhà ngủ bù là được.”

—— Mấy giờ bắt đầu phỏng vấn thế?

“Chín giờ tập trung kí tên, sau đó sắp xếp thứ tự họ ghép vần theo bảng chữ cái, một người năm phút phỏng vấn, tối thiểu cũng mười một giờ mới đến lượt tôi.”

Thẩm Dịch suy nghĩ cách diễn đạt phàn nàn của cô, cảm kích cười cười, Tô Đường đột nhiên phát hiện, họ anh ghép vần cũng là chữ S ở đầu.

—— Bác sĩ phụ trách của tôi tám giờ đi làm, sáu rưỡi chúng ta xuất phát chắc chắn sẽ đến kịp.

“Được.” Tô Đường đáp ứng dứt khoát xong, duỗi tay về phía anh: “Nhưng trước hết anh phải giao chìa khóa xe ra, nếu không trong lòng tôi không an tâm.”

Môi trường sinh sống ở ngoại ô phía Đông thành phố S là tốt nhất, không có những nhà xưởng lộn xộn, cũng không có khu buôn bán tập trung, nhưng cũng vì thế mà chẳng có hệ thống giao thông công cộng. Trên đường lái xe đến đây cô đã để ý, trạm xe buýt gần nhất cách nhà Thẩm Dịch cũng phải đi ít nhất mười phút, taxi cũng không thấy bao nhiêu, nếu lúc anh thức dậy lại đổi ý thì buổi phỏng vấn kia cô cũng chỉ có thể bỏ qua.

Tô Đường nói rất thành khẩn, Thẩm Dịch cũng không giấu diếm chỗ cất chìa khóa ở đâu nữa.

—— Trong hộp đựng rau quả ướp lạnh trong tủ lạnh.

Trong tủ lạnh…

Tô Đường bị đáp án này làm cho tức giận: “Từ lúc nấu cơm anh đã bày mưu rồi phải không?”

Thẩm Dịch cười vô hại, từ chối cho ý kiến, thu điện thoại đứng dậy, vỗ nhẹ hai cái lên vai Tô Đường, coi như một câu chúc ngủ ngon.

Thẩm Dịch hình như không đi ngủ, tiếng máy in vang lên soàn soạt trong thư phòng, Tô Đường cũng không quấy rầy anh, lấy chìa khóa xe từ trong hộp hoa quả ướp lạnh rồi trở lại phòng khách xem TV, cho đến khi thấy sáu giờ thì cô trở lại phòng khách rửa mặt và thay quần áo, lúc đi ra thì vừa vặn sáu rưỡi, Thẩm Dịch cũng ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trong phòng khách.

Qua một đêm không ngủ nhưng do bị lệch múi giờ cô vẫn chống đỡ được, còn Thẩm Dịch không ngủ một đêm, tinh thần kém đi rất nhiều, lên xe không lâu đã mơ màng ngủ mất, cho đến khi Tô Đường ngừng lại ở bãi đỗ xe bệnh viện Bác Nhã, Thẩm Dịch mới từ từ tỉnh lại do ghế dựa mất độ lắc lư.

Tô Đường cởi dây an toàn ra, quay đầu để người ngồi ghế phụ nhìn thấy những gì mình nói: “Đến rồi, anh mau về phòng bệnh ngủ đi.”

Thẩm Dịch chống tay lên ghế ngồi thẳng người lên, xin lỗi cười cười, đưa tay sửa lại những lọn tóc rối do dựa vào ghế, Tô Đường rút chìa khóa xe đưa cho anh, Thẩm Dịch không đưa tay nhận mà lấy di động ra.

—— Hoa Chính cách đây hơi xa, cô lái xe đi.

Tô Đường không biết nhiều về xe nhưng đã lái đủ các loại xe, tốt xấu gì cô cũng có thể cảm giác được, tính toán cẩn thận, có lẽ tiền lương và tiền thưởng trong một tháng cô nhận chức cũng không đủ thay lốp của chiếc xe này.

“Không cần, không cần… Gần đây giao thông rất thuận tiện, tôi ngồi tàu điện ngầm đến là được.”

—— Xe điện ngầm không thể đi nhanh, còn phải chuyển tuyến đi, rất lãng phí thời gian.

Tô Đường kiên trì: “Vậy tôi bắt xe taxi.”

Thẩm Dịch cũng kiên trì.

—— Cô lái xe đi, tăng thêm khó khăn cho việc tôi rời khỏi bệnh viện một lần nữa.

Lý do này đáng để lo lắng, thực sự không thể không lo lắng, Tô Đường có chút dao động thì đã nhìn ra chỗ không thích hợp trong đó: “Tôi lái xe của anh đi, anh cũng có thể bắt xe, ở cổng bệnh viện bắt xe còn dễ hơn nữa, sao mà khó khăn được hả?”

Thẩm Dịch bất đắc dĩ cười khẽ.

—— Bác sĩ phụ trách tịch thu tiền của tôi rồi.

Tô Đường cười ra tiếng, có thể khiến bác sĩ phụ trách làm đến mức này thì lịch sử đen tối của anh nhất định vô cùng đồ sộ: “Vậy sao bác sĩ phụ trách của anh không tịch thu chìa khóa xe luôn?”

Thẩm Dịch càng bất đắc dĩ cười cười, cúi đầu gõ chữ.

—— Tôi không thể lái xe, bác sĩ phụ trách ép tôi phải cho lái xe nghỉ phép, tôi và Lão Trần không phải cùng một nhóm.

Tô Đường bị câu cuối cùng nghe quen quen chọc cười, hơi do dự một chút: “Vậy tôi mượn dùng một chút, lúc về tôi sẽ đổ đầy xăng cho anh.”

Thẩm Dịch cong mày, không hề keo kiệt nở một nụ cười tươi, giống như sau cơn mưa trời lại sáng, Tô Đường nhìn thấy thì trong lòng khẽ run.

Xe của anh đã lâu không đổ xăng hả…

Cho dù là chiếc xe đắt tiền cỡ nào, giá xăng cũng chẳng khác gì bình thường, chút tiền xăng dầu này Tô Đường vẫn có thể bỏ ra được. Tô Đường tra lại chìa khóa vào ổ, Thẩm Dịch còn chưa định xuống xe, anh cầm một túi giấy văn kiện ở dưới kính chắn gió, đưa tới trước mặt cô.

Túi văn kiện này anh mang từ nhà theo, Tô Đường còn cho rằng đó là công việc tối qua mà anh chưa làm xong, muốn mang đến bệnh viện làm tiếp, thấy anh đưa cho chính mình thì không khỏi sửng sốt một chút: “Cái này cho tôi sao?”

Thẩm Dịch mỉm cười gật đầu.

Tô Đường sững sờ nhận lấy, không đợi túi văn kiện được mở ra, Thẩm Dịch đã đi xuống xe.

“Này ——”

Tô Đường vội vàng hạ cửa kính xe xuống, hô lên một tiếng rồi mới nhớ dù cô la rách cổ họng thì anh cũng sẽ không quay đầu lại.

Nhìn bóng lưng Thẩm Dịch đi về phía khu nội trú, đột nhiên Tô Đường có một cảm giác kỳ quái.

Hình như cô thật sự đã gặp anh ở nơi nào đó.

31 COMMENTS

  1. hôm nay có thời gian càn quét sạch các truyện có thể đọc trong nhà T_T chính thức cảm nắng anh này T_T sau anh Lăng Diệm của Phù Lam~~ Soái ca số 2 lòng mị đã lên sàn T_T trời ơi,ước gì rớt xuống một anh như vầy thì đỡ khônggggg

  2. truyện hay quá. mình thấy anh quá nham hiểm luôn. chị luôn bị anh dắt mũi. có khi nào anh cũng liên quan đến cty chị xin đi làm không nhỉ

  3. huhu,mẹ ơi, sao cuộc đời con không xuất hiện 1 anh chàng như vậy, lo nghĩ hết phần của thiên hạ ấy,mà bác sỹ của anh chàng này cũng hay ho ghê =))))))))))) tịch thu tiền, tịch thu quyền đi xe của bản thân

  4. Ta có nghi án lớn, công ty mà Đường tỷ đang chuẩn bị phỏng vấn chính là công ty của Dịch ca. Hai người làm chung 1 công ty như vậy thì mới có nhiều cơ hội gặp gỡ và tiếp xúc. Dịch ca thật đúng là thương nhân, mưu mô hết sức à. Lịch sử đen tối đến nổi bác sĩ phải tịch thu cả tiền của ca để ca không có cơ hội trốn viện.

  5. Qua chương này học thêm 1 chiêu khi muốn dấu đồ ai đó hay dấu vào….tủ lạnh.

  6. Chắc anh gặp chị trước rùi nhỉ… chứ ko phải năm chị 4 tuổi đâu.. cảm thấy 2 ng này hợp nhau gê ..

  7. Truyện hay quá. Chết cười với màn trò chuyện về Mạnh Tử của hai anh chị. Chị tưởng rằng anh không biết nên bịa ra nói , không ngờ anh trả lời còn dài gấp mất lần chị. Cảm ơn chủ nhà nhé

  8. Sau Diệp Tư Viễn của Ôm em đi, Diệp Tư Viễn thì Thẩm Dịch chính là nam chính đứng thứ 2 khiến mình đọc lại bao lần dù chưa hoàn mà vẫn thấy yêu nhân vật này không biết để đâu cho hết luôn ấy ❤❤❤

  9. Có phải anh thích chị từ trước rồi không nhỉ? Thấy anh đối với chị rất tốt lại chu đáo. Anh hay cười ghê, thấy đáng yêu lắm. Truyện nhẹ nhàng, thú vị, hài hước, đọc rất thích. Cảm ơn bạn Ốc nhiều.

Comments are closed.